Mục Lục Thơ

1. Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
2. Bóng Lụa Mềm
3. Cuốn Tình
4. Nhân Bánh
5.Nêm Nước Mắm
6. Phi Hành Mỡ
7. Vách Sầu Thơ Mục
8. Bên Mưa Có Nhớ Về Bên Nắng
9. Mưa Thưa
10. MÙA CŨ
11. Nguồn Cạn
12. Tháng Lụa
13. Thơ Giòn Ươm Lửa Hạ
14. GÓC LẠ
15. Hạ Hồng
16. GÓC ĐỢI CHỜ
17. Bài Thơ Từ Buổi Em Quên Gởi
18. Thiên Đàng Em Giấu Đâu ..?
19. Nắng Úa
20. Nếu Có Thiên Đàng
21. Cõi Mây
22. Cõi Này
23. Tiếng Guốc Trong Tôi
24. Đừng Hỏi
25. B..ị ..nh
26. Hầm Thơ Cho Sinh Nhật Em
27. Kiếp Bún
28. Con Mèo Con Đã Ốm
29. Anh Say
30. Giọt Ngọt Thơ Vừa Rót
31. Em Ngọt Như Đường
32. Mai em đi
33. Chẳng Còn Ai Nữa Để Tương Tư
34. NGÕ TRĂNG
35. Như Vạt Nắng Hoàng Hôn
36.EM VỀ
37. Thốt Nhiên
38. LÁ GIÓ
39. THU LY KHÚC
40. SAO EM ĐỂ LẠNH TRĂNG LÒNG ..
41. GIỌT BUỒN SA ..
42. Nắng Trốn
43. Xuân Về
44. Say
45. Bông Nhớ
46. Xin Hãy Là Xuân
47. Đời Mà Không Nhớ Sẽ Cô Đơn
48. Xin Đền Em Đó Vần Thơ Lụa
49. tình trần
50. Chúa Vừa Giáng Thế Cũng Lưu Vong
51. Em Từ Trong Nhớ Bước Ra Thơ
52. Hương Lòng
53. Tuyết rơi
54. Giọt Yêu Lạc Nẻo Mênh Mông
55. Ừ Em Hãy Cứ Yêu Quên Chết
56. Bịnh
57. Đâu Muộn
58. Giọt Trách
59. Giọt Nhớ
60. Vần Thơ Lạc
61. Lá Vàng
62. Lạc
63. Mù Tăm
64. Hãy Thức Cùng Trăng
65. Sẽ Như Thu Úa
66. Trăng Mẻ
67. Nỗi Nhớ Kim Cương
68. Giọt Nến
69. Nến Lòng
70. Viên Sỏi
71. Theo em
72. Mỗi Bước Em Đi Sầu Dựng Ngược
73. Cali Biết Có Còn Hanh Nắng
74. Em Về Tay Chối Đóa Tình Trôi
75. Khói Un Thương Nhớ Tràn Phương Đó
76. Giọt Sầu Em Nướng Có Bay Hơi ?
77. Em Về Áo Mỏng Sụt Sùi Thơ
78. Vỗ Về
79. Trăng Bỏ Trốn
80. Cuối Cùng Em Đã Đến
81. Môi Cay
82. Nhớ Hay Là Quên
83. Phân Nửa
84. Mộng Hờ
85. Treo Thơ Làm Vách
86. Nếp Nhăn
87. Ướp Câu Thơ Ngọt
88. Trang Thơ Cỗ
89. Mắt Em Thơ Cổ Hay Thơ Mới ?
90. Nếu Em Là chữ trong thơ cỗ
91. Đã Vì
92. Hương Nắng
93. Thơ Tóc
94. Hoang Phế
95. Nếu Như Nỗi Nhớ Tô Màu Được
96. Nắng Biếc
97. Héo Hon
98. Lẻ Loi
99. Lộng Nhớ Vào Gương
100. Mây Úa
101. Như Xổ Số
102. Em Chiên Thơ Úa Giòn Như Cốm
103. Nướng Thơ
104. Vách Thơ Lụa
105. Chảo Nước Sôi
106. 29 Tết
107. Bờ Xa
108. Bến Cũ
109. Từ Đâu Xuân Đến
110. Suối Cạn
111. Điêu Tàn







thotinh



Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại

Từ độ sân trường tôi khuất biệt
Hàng hiên em có đứng chơ vơ
Mỗi lần nghe lá rơi nhè nhẹ
Em có nhìn ra cửa lớp chờ ...?

Từ vạt tóc bồng tôi hết lộng
Bảng còn thương phấn nhạt màu tươi ?
Mỗi lần em xóa bài trên bảng
Có xóa tan buồn đang bám môi ...?

Từ dạo lối về tôi khuất nẻo
Em còn nghiêng nón thẹn thùng che ?
Đường xa có thấy lòng hiu quạnh
Dù nắng ngoài kia rực rỡ hè ..

Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
Để dầm sương giữ lấy quê hương
Cổng trường mở khép ngày hai buổi
Em có ngùi theo bóng dặm trường ...?

Nhược Thu

Trở về Mục lục






Bóng Lụa Mềm

Em uốn giùm nhe giống trái tim
Nhốt chung hai bóng rũ im lìm
Thiếu mây che mát khi trời hạ
Ai sẽ quạt nồng lúc gió im ?

Em uốn vì sao giống lưỡi câu
Nếu mà lỡ táp biết đi đâu ?
Lênh đênh xa bến thuyền xuôi biển
Một dãy hình cong chữ S sầu

Em uốn có mềm như nét môi ?
Không son tô điểm vẫn mê đời
Không hương thơm tỏa đêm huyền dịu
Sương cũng trên cành thảng thốt rơi

Em uốn cho tròn như giấc mộng
Mộng tròn khó uốn phải không em ?
Có dư có khuyết mùa tan hợp
Em hãy là em bóng lụa mềm ...

Nhược Thu
04/21/2009

Trở về Mục lục




Cuốn Tình

Có phải em ngồi cuốn gỏi không
Mà sao ánh mắt ngó mông lung ?
Chắc em cuốn giúp giùm ai đó
Nên cuộn đầy rau chẳng thấy lòng

Gỏi bán một đồng mấy cuốn em
Nếu như ăn hết có còn thêm
Có sale như món hàng trong shop
Một set giường queen tặng cả mền ?

Em cuốn giùm anh có được chăng ?
Trả công em đó cả cung Hằng
Anh gom suốt quãng đời ngang dọc
Còn sót lưng trời một bóng trăng

Em cuốn cho lòng vơi bớt nhớ
Cho bờ môi ngọt chẳng cần son
Cho đời nghiêng bóng nằm yên vách
Vách lủng chờ thơ vá chỗ sờn

Nhược Thu
04/02/2009

Trở về Mục lục




Nhân Bánh

Nhân gỏi vì em cuốn thiếu rau
Làm cho nhân bánh thoáng lao xao
Sao em cuốn mãi mà không gọn
Để chúng lòi ra chút nghẹn ngào

Kỷ niệm đậm đà như nước chấm
Em vừa pha lại sáng hôm qua
Tưởng đâu khói quyện mùi hương lạ
Đâu biết rằng em đến thướt tha

Lối cũ ngày xưa ai mới bán
Từ em về lại chốn xa xăm
Gió mưa đâu biết dài hay ngắn
Chỉ thấy trời mây thấp xuống ngầm

Tương tư nếu cuốn làm nhân bánh
Em cuốn giùm đi kẻo mộng thừa
Để những lần xuân về bến đổ
Ta thèm nghe lại tiếng thơ xưa ...

Nhược Thu
03/18/2009

Trở về Mục lục




Nêm Nước Mắm

Anh biết mùa xuân vừa mở cửa
Cho ngàn yêu dấu nở phân vân
Nhưng ai đã ngắt đi mầm nhớ
Vừa nhú trên cành lơ lửng xuân

Lối cũ ngày xưa đâu bóng cũ
Bao lời yêu dấu đã di cư
Trăng khuya ai thắp trên đầu phố
Nghe nhớ làm sao buổi tạ từ

Em chẳng vô tâm như gió thổi
Chỉ là một thoáng đắm hương mê
Níu xuân về lại trên đường vắng
Níu bóng người đi chẳng thấy về

Anh nướng vô tâm cho cháy rộp
Để làm nhân bánh cuốn tương tư
Em nêm nước mắm pha nhiều muối
Làm chát hương lòng bao tháng dư

Nhược Thu
03/11/2009

Trở về Mục lục





Phi Hành Mỡ

Thơ rò rỉ hết rồi em nhỉ
Muốn nhặt vài câu vá chuyện tình
Nhưng gió vô tâm ào thổi mất
Anh còn gì nữa giữa điêu linh

Nhưng may còn mấy câu thơ đói
Chống gậy không lê nổi bước trần
Chữ ngã vần xiêu từ dạo ấy
Nhìn hoa đua nở thẩn thờ xuân

Xuân mang cơn gió vô tình thổi
Tuyết buổi tàn đông vẫn lạnh tê
Nắng ấm hong hoài không đủ ấm
Làm sao đám chữ dắt nhau về

Ai mang nỗi nhớ phi hành mỡ
Cho khét vàng bay khắp phố phường
Anh đứng bên này trông hướng cũ
Chỉ là mây khói tỏa vương vương

Nhược Thu
02/21/2009

Trở về Mục lục





Vách Sầu Thơ Mục

Lại một mùa rơi theo lá đau
Em về có giữ mộng tình nhau
Màu xanh của nắng trong ngày cũ
Đã lén rời xa bắc bán cầu

Có muộn không em thì cũng đã
Lá vừa treo úa chuyện tương tư
Nhìn cây trơ trọi phơi cành héo
Em có bao giờ thương nhớ thu ..

Tình như sân bóng hai ta vậy
Em ở đầu sân anh cuối sân
Bóng dắt có tròn câu mộng mị
Đường biên ai vạch đã chia phần

Lại một mùa thu nữa lướt qua
Vách sầu thơ mục buổi phôi pha
Ôm thơ bịn rịn ngàn con chữ
Càng nhớ bờ môi rất đậm đà

Nhược Thu
11/28/2008

Trở về Mục lục





Bên Mưa Có Nhớ Về Bên Nắng

Thu có bao giờ hết úa đâu
Em còn nối chỉ tốn kim khâu
Bên mưa có nhớ về bên nắng
Mũi chỉ đường thêu mãi đượm sầu

Ngăn cách chỉ là ngăn cách thôi
Lá vàng từng chiếc lại từng đôi
Đan nhau như cánh chuồn thêu mộng
Gió bão làm sao cản được đời

Em về mũi chỉ đau từng nhịp
Kim đã khâu tròn mộng ái ân
Thương nhớ đâu vàng như sắc lá
Mà còn bàng bạc giữa phù vân

Anh gom những đám mây thương nhớ
Để gởi về đâu chút mộng ngà
Mũi chỉ đường thêu em gió mượt
Bầu trời gom lại bỗng chia xa

Nhược Thu
10/18/2008

Trở về Mục lục





Mưa Thưa

Nếu có là mùa thu
Anh xin không vàng lá
Để lối về sang cả
Chẳng vướng chút ưu tư

Nếu không là mùa thu
Anh sẽ xin trời gió
Mát những đêm trăng tỏ
Mát giấc ngủ em chờ

Anh đường trần dịu vợi
Em về giữa xa xôi
Con đưòng nào ta tới
Mênh mông mênh mông ơi ...

Mùa thu Cali úa
Miền nắng bắc mưa thưa
Mưa xót tình xa xứ
Hay xót người tiễn đưa .. ?

Nhược Thu
10/03/2008

Trở về Mục lục





MÙA CŨ

Thu đến chỉ làm hoa lá tủi
Em hờn thu nữa lá thêm đau
Càng nghe tiếng gió như hơi thở
Dồn dập chơi vơi một độ nào

Màu xanh kiếp lá không còn nữa
Khi mắt em hờn u uẩn trông
Đốt cháy cả mùa thu rực rỡ
Chín vàng bao lá bởi chờ mong

Dù cho muôn tiếng ve đang tấu
Đâu sánh lời em thật dễ thương
Và cả bờ môi hương nhũ ngọt
Cà phê anh uống bỗng quên đường ...

Mùa thu đâu chỉ vàng riêng lá
Vàng cả hồn anh buổi tiễn đưa
Chỉ ước mùa ve sau có Hạ
Để nhìn mùa cũ đến hay chưa ..?

Nhược Thu
09/18/2008

Trở về Mục lục



Nguồn Cạn

Đã hết rồi em mùa nắng chín
Nghe trời man mác đã sang thu
Còn đây một ít sầu nung tái
Làm úa màu trăng buổi tạ từ

Mai mốt hết còn ve khóc hạ
Thì màu phượng chín cũng bay hơi
Như em ngần ấy lời yêu dấu
Sẽ bốc theo ngàn mây nổi trôi

Chút nắng cho đời vơi bớt lạnh
Sao lòng chẳng ấm buổi từ ly
Hồn ta như cánh dơi treo ngủ
Móc ngược niềm đau nặng lạ kỳ
Người chối nhau vần có chối thơ
Mà sao mây trắng cứ bơ vơ ?
Rồi khi nước cạn nguồn non tận
Còn có ai đâu để đợi chờ ....?

Nhược Thu
09/12/2008

Trở về Mục lục





Tháng Lụa

Chẳng biết gọi gì cho tháng ấy
Em và thơ ngủ giữa rừng sao
Từ muôn tinh tú anh tìm gặp
Một nét môi xinh hé nụ trào

Tháng lụa nên vần thơ ăm ắp
Đêm ngà trăng chợt sáng tròn vo
Đời không là mộng sao thành mộng
Mộng đẹp khi vần gieo trúng thơ

Tháng đó một ngày hoa kết nụ
Vần thơ trĩu bóng giọt lung linh
Vẫn như em khép mi đờ đẫn
Sương đọng trên cây lá tự tình

Tháng ấy một vòng tay khép chặt
Vóc ngà như vũ điệu nghinh hoa
Từng con chữ nhảy trên tà áo
Áo lụa vo nhàu vẫn thướt tha

Tháng mộng hay ngà , anh chẳng biết
Biết rằng hai bóng đã chiêm bao
Kẻ hoa khắc lá đùa trên vách
Tỉnh giấc còn thơm mộng ngọt ngào ..

Nhược Thu
08/19/2008

Trở về Mục lục





Thơ Giòn Ươm Lửa Hạ

Tháng bảy em thành hoa thiếu phụ
Nẩy mầm đêm vắng nở lung linh
Hồn anh từ cõi thiên hà lạ
Rơi xuống trần gian lạc giữa tình

Tháng bảy một mùa bao tuổi nhớ
Tuổi tròn như mộng cứa vành môi
Tuổi mềm như lụa phơi đầu gió
Lụa mỏng đề thơ chữ rã rời

Tháng bảy thơ giòn ươm lửa hạ
Mặt trời chạy trốn những vì Sao
Ngoài kia ai nhốt trăng trên vách
Vách mỏng nhưng dày quá bóng nhau

Tháng bảy hạ tròn như tiếng thở
Em về có nhớ một câu ngâm
Mùa sau còn có mùa sau nữa
Hay giống mây trời bay mất tăm ?

Nhược Thu
08/02/2008

Trở về Mục lục





GÓC LẠ

Góc lạ một mình anh lủi thủi
Chia buồn chung nhớ với vầng trăng
Làm sao chẻ được từng tia nắng
Để biết mùa sau ấm có bằng ..?

Anh đang xếp nhớ vào trong gói
Để gởi về em cuối hạ này
Nhưng giá xăng lên vùn vụt mãi
Gói quà vẫn kẹt ở sân bay

Hạ này đã giáp cung tròn đó
Mà buổi em về hở góc anh
Chẳng biết bao giờ nghe góc khuyết
Được tròn như mộng ở môi thanh

Đất lạ em xây từ góc đợi
Bỏ về góc nhớ bỗng chơi vơi
Dù anh có nán không mòn mõi
Cũng thiếu môi ai thắm ngọt đời

Nhược Thu
07/10/2008

Trở về Mục lục





Hạ Hồng

Em biết hạ sang đã nửa mùa
Ta còn chi nữa để hơn thua
Hai bờ môi vẫn nồng hương nhuỵ
Hay đã phai rồi một sớm trưa

Nắng hè gay gắt ở trên cao
Quyến luyến lòng nhau lúc đón chào
Em liếc thật nhanh rồi ngoãnh mặt
Nghe hồn thờ thẩn dạ càng chao

Anh nói đi anh lời dịu ngọt
Để trời hạ mát tựa thu sang
Như làn gió lạ ngoài hiên thổi
Hai bóng kề nhau hết ngỡ ngàng

Anh thoáng nhìn em ngỡ hạ hồng
Bờ môi thơm mọng khẻ cong cong
Làn da thơm mịn như bàn phím
Anh gõ thơ tình thỏa ước mong ..

M & N
Nhược Thu
07/09/2008

Trở về Mục lục





GÓC ĐỢI CHỜ

Bài thơ nếu đã vì nhau ngọt
Xô giạt chân trời vẫn ngát hương
Gió cát mưa dầm hay bão táp
Chỉ là gia vị ưóp yêu thưong

Dù em có ủ vào tim ấm
Những chuỗi thơ say rất dạt dào
Nhưng gót chân ngà nay bỗng lạ
Có làm thơ úa tựa ca dao ?

Câu thơ sẽ chẳng bao giờ trọn
Đời có tròn đâu góc đợi chờ
Góc tới hôm nào em chuốc ngọc
Góc về sao dẫn ở xa mơ ..?
Em ơi gió đổi mùa sang hạ
Nắng cũng nồng hơn buổi hẹn thề
Nắng gió không làm khô rát mộng
Càng làm cháy bỏng nỗi đam mê

Nhược Thu
06/27/2008

Trở về Mục lục





Bài Thơ Từ Buổi Em Quên Gởi

Hãy gởi đi em dù nắng gió
Bên trời em đó chắc còn mưa ?
Đời mưa hay nắng thơ đừng ướt
Đừng úa dù cho gió chuyển mùa

Đừng em , năn nót vàng con chữ
Thơ đã dệt rồi cứ để nguyên
Như vết son môi vừa mới điểm
Vì hôn son nhạt vẫn đầy duyên

Đừng em cất mãi hồn thơ lạnh
Lạnh cả mùa trăng sắp độ tròn
Niêm kỹ câu thơ vào nỗi nhớ
Chắc gì lưu luyến sẽ đầy hơn ?

Bài thơ từ buổi em quên gởi
Có ướp hương nồng đợi gió sang ?
Vách nhớ rung rinh vì bão nổi
Kìa bao con chữ ngã nghiêng hàng

Nhược Thu
06/10/2008

Trở về Mục lục





Thiên Đàng Em Giấu Đâu ..?

Chìa khóa thiên đàng anh vẫn giữ
Nhưng mà cánh cửa vẫn mù tăm
Từ em bỏ nắng về phương bắc
Hoa bướm nghiêng buồn đến lạnh căm

Lối cũ thiên đàng em có nhớ ?
Nắng vàng rơi rụng lối thiên thai
Gót son em lạc về năm trước
Ngây ngất hồn nhau đắm miệt mài

Nhưng bởi mặt trời xoay hướng mọc
Như lời em ước tự năm xưa
Nên anh chẳng thể tìm ra hướng
Để biết thiên đàng cổng mở chưa ...
Có lẽ thiên đàng xây thiếu cổng
Nên người dễ lạc khỏi đời nhau
Vần thơ em dệt nồng hương ấm
Cánh cổng thiên đàng em giấu đâu ..?

Nhược Thu
06/09/2008

Trở về Mục lục





Nắng Úa

Em chẳng còn thơ để nhớ nhau
Vì trăng đầu núi khuyết đêm sâu
Vì em đã cạn niềm thương nhớ
Hay mộng tàn theo nắng bạc màu ?

Nắng úa màu thơ cũng héo ư ?
Bờ môi ngày ấy đắm tương tư
Chiều rơi xuống vội càng lưu luyến
Càng khắc sâu tim buổi tạ từ

Ta tiễn người đâu đã tiễn thơ
Người đi từ đó đến bây giờ
Thơ ươm vẫn ngọt nồng hương sắc
Cho mộng thêm tròn bao ước mơ

Nắng úa lòng phai sắc hương xưa
Vần ai gieo lạc những cung thừa
Nửa cung ta vẫn chờ em đến
Dù biết mai này nắng trách mưa

Nhược Thu
06/06/2008

Trở về Mục lục





Nếu Có Thiên Đàng

Nếu có thiên đàng em có đến
Hay là đứng ngó tận phương xa
Giống như cô bé bên hàng xóm
Ngơ ngác làm rơi giấc mộng ngà

Nếu có thiên đàng em khắc biết
Đâu thường ôm nhớ ủ trong tim
Đâu còn mơ ước xa hình bóng
Lặn lội vì nhau vượt gió tìm

Giữa cõi thiên đàng nô nức ấy
Chắc gì em đủ nhớ về anh
Chắc gì anh đủ say và đắm
Để mãi cùng xây giấc mộng lành

Nếu có thiên đàng anh sẽ giấu
Tận cùng thăm thẳm của tình yêu
Để trong năm triệu thời gian phút
Mãi nhớ về nhau dẫu hắt hiu ..

Nhược Thu
05/22/2008

Trở về Mục lục


Cõi Mây

Hãy ngủ đi em giấc mộng hồng
Vầng trăng bàng bạc lẻn qua song
Vầng trăng mồng tám đang còn khuyết
Nhưng đã đong tròn bao ước mong

Muôn sao lấp lánh khung trời đó
Rót đã ngàn năm nỗi nhớ tràn
Như rót vào thơ hương mật ngọt
Thêm nồng ngây ngất buổi em sang

Hãy cạn đi em giấc mộng đầy
Của thời ngào ngạt uống môi say
Đêm nay anh thắp vần thơ cũ
Để đón em về trong cõi mây

Hãy ngủ đi em giấc mộng ngà
Giấc nồng tha thiết buổi chia xa
Vầng trăng dệt khuyết vần thơ lụa
Trên vóc mềm say vẫn mượt mà

Nhược Thu
05/15/2008

Trở về Mục lục





Cõi Này

Em ơi trời quá khuya rồi đó
Trăng đã ôm mây ngủ độ nào
Em cứ tựa cằm bên cửa sổ
Tựa vào anh chút dẫu chiêm bao

Bên anh sao chiếu lưng trời sáng
Như mắt em buồn dõi bóng anh
Ánh mắt một lần say chất ngất
Theo anh vào tận giấc mơ lành

Vầng trăng anh khuyết vì em níu
Em hãy đền đi những ngọt ngào
Một chút giận hờn pha đắm đuối
Trăng tròn hay khuyết vẫn bên nhau

Đêm sắp cạn rồi anh rất biết
Bình minh chầm chậm cưỡi trên mây
Và bao tia nắng bình minh chiếu
Đủ ấm không em giữa cõi này ...

Nhược Thu
05/09/2008

Trở về Mục lục





Tiếng Guốc Trong Tôi

Tháng ai không nhắc mà sao đến
Màu phượng trong tôi đã đỏ nhừ
Đỏ tựa môi em ngày mới lớn
Đỏ nồng khi đón lá tình thư

Hồn tôi đầy cả màu hoa phượng
Những tiếng ve xưa đã bặt rồi
Nhưng tiếng guốc giòn khua cửa lớp
Vẫn còn khua mãi ở trong rôi

Chiều nay chợt ngắm mây trong nắng
Trôi giạt phương xa đến thật gần
Cũng giống áo ngày xưa trắng vậy
Bây giờ lem hết bụi nhân gian ...

Nhược Thu
05/08/2008

Trở về Mục lục





Đừng Hỏi

Đừng em đừng hỏi ông trời , tội
Gió cũng như mây vạn nỗi sầu
Sương cũng cô đơn đời nhỏ giọt
Nhỏ vào trăng rụng biết nông sâu ?

Đừng em đừng hỏi sông hồ , cạn
Nghiêng nước ra khơi đã mõi mòn
Riêng núi chênh vênh từ vạn cỗ
Mới thành hư vị được làm Non

Đừng em đừng hỏi quê mình , lạc
Anh cũng như em lạc mất rồi
Lạc thuở đầu xanh còn ít tội
Bây giờ tội nặng cứ bôi vôi

Đừng em đừng hỏi thơ , vàng vọt
Chúng lỡ ra đời giữa hỗn mang
Nên cũng ôm thân làm lính thú
Đời ta đời nó đã hoang tàn..

Nhược Thu
04/30/2008

Trở về Mục lục





B..ị ..nh

Bịnh wá mèm ơi sao bịnh wá
Muốn ngồi dậy gỏ ít câu thơ
Để em đem nấu thành tô cháo
Mà chữ lười hơn cả đám bò

Bịnh wá chiều nay nghe bịnh wá
Nhớ người xa lắc nhớ nhau không ?
Gió ru thương nhớ vào thơ ngủ
Em ngủ lâu rồi ai nhớ mong

Bịnh wá nàng ui sao bịnh wá
Chữ buồn cứ nhảy Rock Mambo
Còn anh chỉ thích Slow Rock
Nên bắp chân mềm tựa lá khô

Nhược Thu
04/10/2008

Trở về Mục lục





Hầm Thơ Cho Sinh Nhật Em

Sinh nhật anh rồi lại đến em
Thơ hầm chưa chín phải hầm thêm
Khói bay nghi ngút mùi thương nhớ
Trăng thức bên hiên cũng phát thèm

Sinh nhật không nhiều sô cô la
Không rượu sâm banh chỉ nước trà
Ít lát thơ hầm anh thái nhỏ
Trộn vào làm gỏi cha cha cha

Mời em vũ điệu sam ba
Cho tươi nét ngọc thêm ngà gót son
Bánh trăng anh nắn thật tròn
Để chưng giữa tiệc chẳng mòn nhớ nhung

Thơm ngon như nắng tương phùng
Đắm mê như gió bỏ rừng cuốn mây
Mời em một cốc thơ đầy
Bao con chữ nhảy chờ say mặn nồng

Nhược Thu
04/04/2008

Trở về Mục lục





Kiếp Bún

buồn giống như là cọng bún thiêu
còn em là cọng bún đang iêu
đang nằm cú rũ chờ soong nước
khói bốc thơm lừng vị bún riêu

em ốm nhìn như cọng bún tươi
đêm đêm thao thức ngó bên trời
có anh cọng bún buồn đang ngủ
quên phức nồi riêu réo rắc sôi

hai ta là bún kiếp vòng vo
không gặp trong nồi cũng trong ơ
bún em quằn cọng mềm như .. bún
anh nước tụng rồi cũng hết thơ

Nhược Thu
03/17/2008

Trở về Mục lục





Con Mèo Con Đã Ốm

Em bịnh nữa rồi em đã bịnh
Lưng trời xanh ngát nắng trong veo
Mắt môi em thắm chiều hôm trước
Giờ nhắm lim dim tựa mắt mèo

Ừ nhỉ con mèo con đã ốm
Có vì xa cách mộng tương tư
Chắc em mơ đến bàn tay ấm
Ve vuốt chiều nao thay tiếng ru

Em nằm như cánh hoa mi khép
Mây mướt không hơn tóc mượt mà
Da mịn nhưng bàn tay nổi sóng
Sóng cồn dào dạt những phong ba

Này con mèo nhỏ vươn vai ốm
Thân lụa mềm như cọng bún tươi
Không nắng nhưng trong hồn thật ấm
Màu son không đủ thắm hơn lời

Em nằm đôi mắt lim dim mộng
Hơi thở như tàu sắp chuyển ga
Giữa cõi trần gian biêng biếc rộng
Người về lẻo đẻo khối sầu ta ...

Nhựơc Thu
03/07/2008

Trở về Mục lục





Anh Say

Anh say giọt nắng hồng môi ấm
Say giọt ân tình ai rót chung
Say mộng bềnh bồng thơm vóc lụa
Như say thơ dệt hết nghe chùng

Anh say vì rượu vừa ngưng rót
Em rót hương nồng thay thế men
Đã đủ làm hôn thêm chếnh choáng
Mười phương nghe cả chín phương mềm

Anh say xuân thắm đầy hoa nở
Thơ nở trong xuân đủ sắc nồng
Bướm nở trong hoa kỳ diệu quá
Mây trời thèn thẹn núp bên song

Anh say mãi rót hương vào mật
Quên cả hừng đông đã kéo về
Tia nắng lén nhìn qua cửa sổ
Nguýt dài như kiếm lọt qua khe ..

Nhược Thu
03/06/2008

Trở về Mục lục





Giọt Ngọt Thơ Vừa Rót

Thơ ngọt như màu môi thắm ngọt
Thơ say hay bởi mỹ nhân say
Không trăng không rượu nương làn gió
Mà bỗng hồn say tận cõi này

Một cõi đi về xao xuyến mộng ( tan nát )
Lưng trời man mác bóng mây xa
Bóng mây như tóc em hờn dỗi
Bởi vắng tay ai vuốt mượt mà

Trăng khuyết vầng xa thơ cũng khuyết
Trăng tròn giữa tháng có tròn thơ ?
Chiều nay nhặt nhạnh dăm tia nắng
Sưởi ấm giùm nhau những đợi chờ

Gom nắng cho lòng vơi rét mướt
Cho đời chút ấm buổi vào xuân
Kìa em giọt ngọt thơ vừa rót
Đã trổ hoa cười nở trước sân

Nhược Thu
02/26/2008

Trở về Mục lục





Em Ngọt Như Đường

Thơ xa như nắng xa trong mắt
Thơ ngọt như đường bỏ đá chanh
Sương khói bên nay dù trở lạnh
Nhưng mùa về lại lá hùa xanh

Chiều nay nắng rớt đầy xa lộ
Muốn nhặt mà sao thoáng ngại ngần
Ngại chẳng còn thơ mà gói lại
Sẽ buồn thêm nữa lễ Tình nhân

Dấu vết một chiều xưa thoáng hiện
Gió lồng lộng nắng có còn ai
Bỗng nghe tiếng hát từ đâu vọng
Có phải lời em được nối dài ?

Rượu chẳng làm thơ sầu bất tận
Có làm men thắm mãi đôi môi ?
Nắng xưa như liễu mềm không rượu
Cũng tận cùng say lịm đất trời

Nhược Thu
02/22/2008

Trở về Mục lục





Mai em đi

Mai em về không mưa , rất nắng
Nắng trải hồng gót nhỏ long lanh
Trời không mưa , anh làm con gió
Luồn tóc em bồng hôn phớt nhanh

Dáng anh theo em về lủi thủi
Bóng em nghiêng mát rượi trong chiều
Muốn cầm tay nói lời tha thiết
Sợ ai hờn nên vẫn cô liêu ..

Tình chưa chớm mà đau phút cuối
Mai em đi chốn ấy gần xa ?
Còn có nhớ lối về năm cũ
Có anh tìm nhặt nắng phôi pha ...

Nhược Thu


Trở về Mục lục





Chẳng Còn Ai Nữa Để Tương Tư

Chẳng còn ai nữa để tương tư
Sương nhớ trời đông phủ mịt mù
Mây vẫn dỗi hờn khi thiếu gió
Và em như thế vẫn vô tư

Chẳng còn chi nữa để ươm tơ
Em đã xa như mộng hải hồ
Trăng khóc bên hè quên giấc ngu?
Đi tìm ngày cũ đã xa mờ

Chẳng còn nhau nữa để chi mơ
Gối chiếc hương xưa quyện lững lờ
Trăng lọt song thưa hình bóng cũ
Cũng theo trăng lọt khỏi vòng tơ ..

Nhược Thu
12-04-03


Trở về Mục lục





NGÕ TRĂNG

Em bỏ bùa trên lá tương tư
Lá đau chứng tích quả tim mù
Lỡ bay theo gió nghìn phương thẳm
Nhìn lại trời đông đã tống thu

Em có còn qua lối xưa không
Ngõ trăng in bóng gót ai hồng
Phòng trăng hiu hắt màu lưu luyến
Phảng phất hương thừa quyện nhớ mong ...

Em còn uống xí muội sô đa
Uống lại môi em vị đậm đà
Xí muội chua chua môi mọng ngọt
Nhưng đời đâu ngọt giống đường pha

Em có còn phơi mộng dưới trăng
Với câu thơ lệch mất đôi vần
Khiến anh cứ ngỡ trăng còn khuyết
Nên dệt không tròn mộng dở dang ..

Nhược Thu
06-12-03

Trở về Mục lục





Như Vạt Nắng Hoàng Hôn

Ta như cơn gió thời hoang sử
Quên mất ngày xưa lẫn lối quen
Ai giấu buồn ta vào vận nước
Xin đừng trao trá những bon chen

Ta như vạt nắng hoàng hôn nhạt
Hong chẳng khô màu nhớ tái tê
Em giống loài mây chờ đỉnh dốc
Đủ gom tia nắng hắt hiu về ..

Ta như đợt sóng vùng tâm bão
Phủ chụp muôn trùng tận núi xanh
Nhưng sóng xa khơi sầu lớp ngớp
Tình em vươn cánh vịn như cành ..

Ta như cơn lũ tràn lên núi
Giống Thủy Tinh xưa cướp Mỵ nương
Binh tướng tiêu hao đành thúc thủ
Còn đâu ngang dọc thuở sa trường ...

Nhược Thu
09-12-03

Trở về Mục lục





EM VỀ

Em về thơ bị đóng đinh
Dính theo tà áo ướp tình cõi xa
Em về tuyết cũng nở hoa
Nắng ghen bờ mắt chan hòa màu vui
Em về lẽo đẽo hồn tôi
Chân đi , tim ở lại trời Cali
Em về sao gọi là đi
Sao thơ lại chuốc bằng ly rượu đầy
Em về quên mất cầm tay
Để tim ngơ ngác cầm ngay thơ buồn ..

Nhược Thu
05-01-04

Trở về Mục lục





Thốt Nhiên

Thốt nhiên có tiếng bập bùng
Tim ai lỗi nhịp ta cùng lỗi theo
Thốt nhiên câu hát hóa nghèo
Để thơ chia bớt vần gieo muộn màng

Thốt nhiên bầy én ngổn ngang
Chắc nàng xuân trốn vào trang diễm tình
Thốt nhiên hoa bướm hoảng kinh
Áo em trắng vạt trắng tình cả ta ..

Nhược Thu
04-01-04


Trở về Mục lục





LÁ GIÓ

Là cánh gió nên không sao ngừng thổi
Cũng không mong mang lá đến bên trời
Làm thân lá dẫu xa cành xa cội
Giống xa người buồn nhớ lắm người ơi ..

Em là lá còn ta như làn gió
Chỉ muốn ru cho gió mát trưa hè
Ru điệu nhớ , em nhớ vầng trăng cũ
Ru điệu buồn vàng lá đến éo le ..

Em vẫn yêu vẫn đợi chờ vô vọng
Vẫn mơ nồng giấc mộng thuở vàng son
Nhớ bờ môi vòng tay ấm mõi mòn
Dù năm tháng chỉ còn trong kỷ niệm

Em chẳng quên bóng ngựa xe ẩn hiện
Lá bao mùa đã trẩy hội trầm luân
Tình bao mùa đã cháy cạn mùa xuân
Em vẫn đó với nỗi buồn nhược tiểu

Em đang vói mộng tàn như bóng liễu
Pha giấc buồn vô điệu mãi sao em ..? ...

NhuocThu

Trở về Mục lục





THU LY KHÚC

Lá trốn thu về theo bước em
Đường xa mưa gió buốt trong tim
Gió mưa là bệnh trời muôn thuở
Còn buốt tim nhau thuốc khó tìm ..

Hiu hắt mây trời lơ lửng bay
Nghìn năm sao vẫn cứ loay hoay
Biết nhau từ độ xuân vừa chớm
Sao dứt đường tơ giữa lúc này ..

Vào độ thu vừa chớm lá phong
Lối vàng xao xác bước chân mong
Bước em buồn vọng từ thiên cổ
Khiến bước tôi theo lạc cuối dòng..

Thu mỗi mùa luôn vẫn về qua
Dù cho thiên lý cách ngăn xa
Áo thu vẫn lộng màu nhung gấm
Cho kẻ lưu vong chút nhớ nhà ..

Em nhớ quê buồn hơn nhớ tôi
Nhớ trường ca hận buổi xa khơi
Nhớ tâm hoang đảo vòng tay mục
Dìm ướt đời nhau vốn mục rồi ..

NhuocThu
24-09-2004


Trở về Mục lục





SAO EM ĐỂ LẠNH TRĂNG LÒNG ..

Sao em để lạnh trăng lòng
Nhốt trăng sao nhốt bên phòng màn che
Nhốt trăng ai nhốt sau hè
Trăng theo nước chảy chia bè xôn xao

Nhốt trăng sao nhốt lầu cao
Trăng thanh người hái ta sầu hái chia
Một mình đi sớm về khuya
Em chia ta sớm em về mình em

Bây giờ trăng ngủ chờ đêm
Còn ta vẫn thức chờ em khêu đèn
Vuông trăng rọi sáng hàng hiên
Mà không rọi sáng được miền phù côi

Ngày xưa khi tuổi nằm nôi
Mẹ ru , trăng ngủ , em cười ngã nghiêng
Giờ đây em ngủ ngoan hiền
Thì quê hương đã như thuyền chối trăng ...

NhuocThu
10-06-2004


Trở về Mục lục





GIỌT BUỒN SA ..

Này này cô bé Nam kỳ nho?
Tóc chẳng để dài cứ hớt cua
Sao tóc cô em nhiều kiểu thế
Giống tôi , ba vá tới mai rùa

Này này cô bé Nam kỳ lớn
Má lúm đồng tiền sao giấu đi
Hãy để cho tôi xài giúp nhé
Rồi tôi trả góp mảnh tình si

Này này cô bé Nam kỳ hởi
Tóc xỏa buông dài gót thướt tha
Mắt liếc nhìn ai cười chúm chím
Hồn tôi ràn rụa giọt buồn sa ....

NhuocThu
10-05-04


Trở về Mục lục





Nắng Trốn

Nắng trốn lâu rồi em biết không
Trốn từ băng giá buổi vào đông
Trốn vì em đã xa ngày cũ
Thuở nắng thường mơ tắm má hồng

Nắng trốn bên đời xao xác lạnh
Mơ ngày sưởi ấm góc quê xưa
Góc quê anh đó hương màu lúa
Trổ chín vàng hoe mỗi độ mùa

Đất nước xa rồi xa dịu vợi
Mai này em nhớ có về thăm
Đừng quên tận cuối chân trời lạ
Một mảnh hồn đau xẻ oái oăm

Anh trải cuộc đời dâu bể mục
Quê hương quằn quại nát tim đời
Giờ đây còn lại nghìn đau cũ
Anh vá không lành trăng vỡ đôi

Trăng vỡ như đời anh vỡ lở
Một lần chưa đủ để lầm than
Làm sao em biết hồn anh hở
Để nắng xuyên buồn đau dở dang

NhuocThu
Thu Feb 01, 2007 11:02 pm


Trở về Mục lục





Xuân Về

Em có về theo cánh gió xuân
Thơ treo giọt nhớ trĩu trên vần
Ngàn cây ríu rít lời hoa lá
Và mộng xanh mềm dưới gót chân

Em đã về hay sắp về đây
Đường xa thảm cỏ mướt như mây
Mùa xuân mở hội hay ta mở
Mộng dệt đầy hoa kín lối này

Hoa nở hồng hay má hồng tiên
Tóc vương nhè nhẹ nhớ như điên
Và đôi môi giấu màu son ngọc
Nghe gió chưa hôn ðã chợt ghiền

Chim hót hay là tim biết reo
Dư âm run khẻ dưới chân chiều
Áo em ai nhuộm màu thương nhớ
Mà phất phơ đầy lũ gió theo

Em đã về chia lại nhớ nhung
Chia sầu tan tuyết buổi tàn đông
Rừng xưa cũng dậy từ bao sáng
Ðể ðón nàng xuân tỏa ngát lòng

NhuocThu
Tue Feb 13, 2007 11:26 pm


Trở về Mục lục





Say

Hôm qua một nửa hồn đi lạc
Gọi mãi không về lạc ở đâu
Lạc góc tình nhân nào chẳng biết
Chỉ nghe sương đọng bến giang đầu

Trời Cali nắng ôm nhau trốn
Nắng ủ môi hồng chẳng ấm môi
Thơ ủ tình nhân tình bỗng khét
Ngập trời mây xám ủ đơn côi

Ta gom cân ký vài tia nắng
Không đủ mua quà để biếu em
Một ít giọt nồng gom lỡ dở
Không tiền mua đủ những con tem

Thôi thôi gom hết vào ngâm rượu
Chén tạc cho lòng ấm chút thơ
Bóng nhỏ ai nghiêng ngoài nắng úa
Chắc ta say rượu bởi mong chờ ...

Nhược Thu
02/15/2008

Trở về Mục lục





Bông Nhớ

Không quà không cả vần thơ nhỏ
Anh có làm em thấy hẩm hiu ?
Nụ cười còn nở trên môi đỏ
Hay đã mờ theo nắng cuối chiều ?

Anh gom chút nắng ngày chưa tắt
Trong đáy tim nồng đốt lửa trao
Lửa của tình nhân nào cũng sưởi
Cho dù mai mốt có ra sao

Bên em chắc tuyết còn đang lạnh
Chút nắng anh trao chẳng đủ nồng
Chẳng đủ làm bờ môi ấm lại
Thì làm sao đủ nắng đơm bông

Nắng ra bông ấm thơ bông nhớ
Nở rộ chiều nay trắng góc sân
Anh chợt biến thành tia gió hát
Quên đời còn có lễ tình nhân

Nhược Thu
02/14/2008

Trở về Mục lục





Xin Hãy Là Xuân

Em là chi xin hãy là hoa
Cho anh nâng nhẹ cánh môi ngà
Ướp hương từ thuở mình quen biết
Một chút tình riêng dẫu xót xa

Em là chi xin hãy là hương
Bay lan trong vũ điệu nghê thường
Khúc hoan ca lạc trong niềm nhớ
Một chút mơ hồ sao vấn vương

Em là chi xin hãy là mây
Anh giam bóng mát tận phương này
Ví dù anh có là cơn gió
Em có theo về tận bến say ?
Em là chi xin hãy là yêu
Môi son má đỏ ngẩn ngơ chiều
Nắng thơm vẫn thắm bừng trong mắt
Hay đã phai rồi giữa hắt hiu ?

Em là chi xin hãy là xuân
Dù tia nắng nhỏ chiếu bâng khuâng
Đủ nghe ấm chút hồn xa xứ
Đang lạc đâu đây giữa cõi trần

Nhược Thu
01/14/2008

Trở về Mục lục





Đời Mà Không Nhớ Sẽ Cô Đơn

Từ em anh có vần thơ lụa
Tha thướt như diều lướt gió say
Mưa nắng cũng hờn ghen bất chợt
Làm sao chia hết nhớ nhung này

Từ em anh thoáng nghe hơi nhạc
Êm dịu trên môi thắm ngọt ngào
Muôn vạn cung đàn chung khúc tấu
Đâu bằng hơi ấm buổi em trao

Từ em anh gặp mùa trăng lạc
Không khuyết không tròn giữa thế gian
Lạc giữa tim nhau vằng vặc sáng
Dù bao năm tháng vẫn không tàn

Từ em anh biết tinh cầu lạ
Không lá thu bay úa ngậm ngùi
Không tuyết đông rơi sầu giá buốt
Chỉ là mưa nắng lúc không vui

Từ em anh đến hành tinh mới
Dắt nắng về theo ấm cả hồn
Dắt nhớ về , cho em nhớ lại
Đời mà không nhớ sẽ cô đơn .

Nhược Thu
12/26/2007

Trở về Mục lục





Xin Đền Em Đó Vần Thơ Lụa

Anh sẽ đền em vạn đóa hồng
Cánh mềm như lụa mướt chờ mong
Nắng lên nỗi nhớ leo vào mắt
Anh lỡ trêu em tức tưởi lòng

Anh sẽ đền em nghìn nốt nhạc
Êm đềm như gió trốn muà thu
Lá không còn tiếng rơi xào xạc
Đôi bóng chung hoà vui lãng du

Xin đền cho trọn vòng tay ấm
Để tuyết không làm cóng bước chân
Từng bước nhung em mềm mại gót
Đường xa chi mấy cũng ra gần

Xin đền nguyên vẹn vần thơ lụa
Anh dệt từ khung cửi của lòng
Em đã quay tơ từ dạo ấy
Ngọt ngào sợi chữ cũng đơm bông

Nhược Thu
12/20/2007

Trở về Mục lục





tình trần

tiếng ai gọi
phố lên đèn
ta đi thắc thỏm
bước đen giữa đời
nghe chừng chẳng phải
hoa rơi
mà sao gió cuốn
lá rời cành xa

tiếng ai
hun hút như là
tiếng thu gọi nhớ
vỡ òa chạm nhau
không
không
chắc tiếng sỏi đau
bước em nghiến
nát phiến sầu
dưới chân

ta đi chôn
mảnh tình trần
xác thơ
xác pháo
xác xuân
lỗi thề
biết đời
còn lắm nhiêu khê
có ai đi khóc
xuân về
xuân đi ....

Nhược Thu
12/18/2007

Trở về Mục lục





Chúa Vừa Giáng Thế Cũng Lưu Vong

Chóng quá ba hai năm biệt xứ
Hai ngàn năm Chúa xuống nhân gian
Gánh sầu Chúa gánh giùm ai đó
Sao vẫn cao vời chẳng chút tan

Gánh sầu Chúa cất cao vời vợi
Con nhấc phần con cũng quá đau
Biển cả thôi xanh màu ngọc bích
Vì muôn dòng lệ xóa tan màu

Bao giờ nghe lại hồi chuông đổ
Bên giáo đường xưa tận xứ mình
Đôi bóng hẹn hò chung đón Chúa
Chung đời chung cả gánh điêu linh

Em buồn ta cũng sầu hơn thế
Mỗi một Noel thắp lửa hồng
Chợt biết ngày về xa tít lắm
Chúa vừa xuống thế cũng lưu vong ..

Nhược Thu
12/18/2007

Trở về Mục lục





Em Từ Trong Nhớ Bước Ra Thơ

Tuyết vẫn còn rơi nữa hở em
Anh nghe trăng úa lạnh bên thềm
Bỗng mang nỗi nhớ từ phương ấy
Về tận bên này sưởi ấm đêm

Một nửa vòng tay mở rộng chờ
Em từ trong nhớ bước ra thơ
Áo pha màu tuyết tay còn lạnh
Nhưng ấm đôi bờ môi vẫn mơ

Trao nốt hồn nhau trong đáy mắt
Ta chìm như thuở sóng thần vương
Bóng anh trong bóng em mờ khuất
Đêm bổ vây nhau suốt đoạn đường

Mưa nắng cũng cần nhau để nhớ
Đêm dài hay ngắn cũng qua mau
Áo em lồng lộng chiều xưa cũ
Nhốt nỗi sầu anh có ngại sầu ..?

Nhược Thu
12/14/2007

Trở về Mục lục





Hương Lòng

Thu đã tàn lâu chưa hở em
Anh nghe tiếng gió quét qua rèm
Chút thương chút nhớ vòng tay ấm
Nồng tỏa hương lòng trong bóng đêm

Thu sắp tàn , đông đã tới chưa
Sao trời pha tuyết giữa ban trưa
Nhớ xưa em đến đầy hoa nắng
Nay vắng rồi em tuyết đổ bừa

Mưa tuyết cho lòng thêm nhớ nhau
Nhớ màu môi ngọt thuở nôn nao
Đêm nay có bóng trăng thềm cũ
Thui thủi sầu thương một độ nào

Đông đến trời xa em có tiếc
Có thèm có nhớ nắng Cali
Có nghe hơi thở mùa thu cũ
Một bóng bên đời lặng lẽ đi ..

Đông tới em trời xa có lạnh
Bên này anh sưởi áng thơ xưa
Để cho hơi ấm hương tình cũ
Bay tỏa về em ấm mỗi mùa ..

Nhược Thu
12/10/2007

Trở về Mục lục





Tuyết rơi

tuyết rơi
trong dạ ,
ngoài sân ?
rơi phương xa lắm
sao gần kế bên

không mưa
gió rét cứ rền
tình ta mỏng mảnh
có bền giống trăng ?

đông về em lạnh
lắm chăng ?
bài thơ chẳng đủ
ấm bằng áo lông

tơ chùn
thơ mãi rối bong
chỉ mong nung ấm
cõi lòng người dưng

Nhược Thu
12/06/2007

Trở về Mục lục





Giọt Yêu Lạc Nẻo Mênh Mông

Giọt mơ em rót bên trời
Giọt nồng em rót giữa đời còn không ?
Giọt yêu lạc nẻo mênh mông
Ai treo trăng héo chờ trông một người

Lối về cỏ úa sương rơi
Bao nhiêu thơ ấm chẳng vơi giọt sầu
Yêu em chẳng ngại bể dâu
Ngại trăng đáy nước qua cầu mất tăm

Biết tìm đâu chốn xa xăm
Biết về đâu bóng tơ tằm buổi xưa
Chia nhau mộng ái ân thừa
Bỗng nghe cơn lũ dọn mùa vào tim

Nhược Thu
12/04/2007

Trở về Mục lục





Ừ Em Hãy Cứ Yêu Quên Chết

Ừ em hãy cứ yêu đi nhé
Đời chẳng dài lâu để đợi chờ
Em hãy yêu đi dù vội vã
Yêu người yêu cả những cơn mơ

Ừ em hãy cú yêu da diết
Kẻ tận chân mây hoặc ở gần
Thắc thỏm năm canh hồn góc biển
Chia bùi xẻ ngọt kẻ trầm luân

Ừ em hãy cứ yêu tha thiết
Chẳng có gì đâu phải bận lòng
Giây phút bên nhau hồn lắng dọng
Đôi lòng hòa nhịp tựa dòng sông

Ừ em hãy cứ yêu say đắm
Nắng gió chan hòa tận đáy tim
Ta đã nghe đau từ dạo ấy
Khi em vui thỏa mộng em tìm

Ừ em hãy cứ yêu quên chết
Từ thuở quê hương gió đổi mùa
Ta nát con tim từng đã nát
Đâu còn gì nữa để hơn thua

Nhược Thu
11/29/2007

Trở về Mục lục





Bịnh

Anh bịnh rồi em anh đã bịnh
Mặt trời leo núi vướng thân cây
Như ai leo cột tình bôi mỡ
Khiến cả buồng tim xướt vết trầy

Anh bịnh rồi em anh đã bịnh
Mặt trời vội vã trốn trăng lên
Như em hối hả lìa xa bến
Bến mộng ngày nao bỗng mất tên

Anh bịnh rồi em anh đã bịnh
Mặt trời chết đuối biển Cali
Còn ai lướt sóng miền băng giá
Biển rộng sao đời hẹp lối đi

Nhược Thu
11/23/2007

Trở về Mục lục





Đâu Muộn

Thu đã về lâu có muộn đâu
Ai treo trăng bán ở trên đầu
Để mua lá rớt chờ thu đến
Màu lá vàng phai cả bể dâu

Thu đến vội vàng trong kẻ lá
Vội vàng như buổi đón em sang
Nắng thu làm phớt hồng đôi má
Màu má không cần phải điểm trang

Cửa sổ nhà em thu đến muộn
Hay là thu muộn giữa lòng ai
Ngoài kia chiếc lá xa cành vội
Bởi sợ thu tàn sẽ hết phai

Chắc hẳn lá vàng ai mới nhuộm
Nên còn rải rác ở trong sân
Thì ra nỗi nhớ em vừa gởi
Làm lá vàng thêm mỗi một lần

Nhược Thu
11/19/2007

Trở về Mục lục





Giọt Trách

Giọt trách ừ thôi em cứ rót
Cho sầu sông núi nhỏ rưng rưng
Ta mang tiếng nấc hờn vong quốc
Về tận miền xa tủi chập chùng

Chẳng biết ngày về ai có đợi
Đã cằn cỗi hết chuỗi ngày xanh
Chiều xưa thu cũng phai vàng nhớ
Nhưng vẫn chưa tàn mộng yến oanh

Giọt nắng quê hương giờ lả chả
Cũng nhàn nhạt héo tựa hồn ta
Buồn treo lặng lẽ vào sông núi
Ai thắp trăng thề soi bước xa ..

Chẳng phải hồn thơ vương áo lụa
Chỉ là thơ lụa vướng sầu trôi
Bàn tay không giữ yên bờ cõi
Biết giữ làm sao được bóng người ...

Nhược Thu
11/12/2007

Trở về Mục lục





Giọt Nhớ


Giọt nắng quê hương quá mịt mờ
Chỉ còn giọt nhớ ở trong thơ
Anh mang theo thuở đời niên thiếu
Giờ cũng phai mòn như giấc mơ ..

Đất nước quê hương giờ đổi khác
Sao buồn chẳng khác buổi mình đi
Tìm trong ký ức ngày son sắc
Còn lại gì đây với những gì ?

Muốn nói cùng em lời rất ngọt
Nhưng đời cay đắng cả hơn măng
Nắng quê ràn rụa nghìn tâm sự
Mà nắng quê người lạnh giống trăng

Đang giữa mùa thu ngỡ giữa đông
Quê hương xa lắm lúa giăng đồng
Em ơi nếu lúa đang mùa gặt
Có nhớ về nhau , nhớ lắm không ?

Nhược Thu
11/06/2007

Trở về Mục lục





Vần Thơ Lạc

Mộng điệp chợt vàng như xác lá
Nghe vàng như nắng vắt bên hiên
Bàn chân em bước làm khua đọng
Vạt nắng bên thềm chao ngả nghiêng

Bao giờ gặp lại vần thơ lạc
Em nói đi nào em nói đi
Chiếc lá đang đau vì sắc úa
Cũng nghe thương tiếc lúc xanh rì

Bây giò gặp lại nhau sờ sững
Ôi nụ hôn đầu sao ngổn ngang
Nếu biết thu sang ngàn lá khóc
Đừng em , sao nhuộm lá thêm vàng ...

Nhược Thu
10/08/2007

Trở về Mục lục





Lá Vàng

Kìa lá vàng bay lá vẫn vàng
Lá buồn có gió dẫn lang thang
Thơ buồn ta dắt đi nhè nhẹ
Sợ giẫm đau hồn khơi dở dang

Nhược Thu
10/04/2007

Trở về Mục lục





Lạc

Trời lạc thu rồi ta lạc em
Bao tia gió lạc tóc ai mềm
Chân em có lạc đường hoa cũ
Sao nửa vầng trăng lạc bóng ðêm ?

Nhược Thu
10/04/2007

Trở về Mục lục





Mù Tăm

ta nợ nhau cuộc dở dang
đưa tay níu vội
thiên đàng mù tăm
dắt thơ về chốn xa xăm
dắt em
lạc mất trăm năm thật rồi

Nhược Thu
10/01/2007

Trở về Mục lục





Hãy Thức Cùng Trăng

Em của thơ làm úa lá thu
Làm trăng chênh chếch tỏa xa mù
Bóng ai hờn dỗi ngày ngăn cách
Còn sót bên hè thoáng gió ru

Nhìn lá bay vàng trên lối nhỏ
Có còn gọi khẻ đến tên nhau ?
Tiếng em thổn thức hòa trong gió
Làm nhớ hồn thơ chất ngất trào

Chiếc lá bên anh màu bỗng tím
Chứa đầy nhung nhớ của con tim
Nếu em níu được hoàng hôn lại
Sẽ thấy hồn anh giữa biển chìm

Em ạ mặt trời chưa tỉnh dậy
Cùng trăng hãy thức trọn đêm nay
Vách thơ treo đủ ta ngồi đếm
Gối mộng xưa về em có say ?

Nhược Thu
09/26/2007

Trở về Mục lục





Sẽ Như Thu Úa

Em treo nỗi nhớ rời xa vách
Trăng mẻ thêm lần em biết chăng
Đã khuyết giờ đây thêm mẻ nữa
Sẽ như thu úa đến hai lần

Thu úa hai lần hai sắc lá
Lá vàng lá tím rớt mông lung
Làm cho thu đến buồn thui thủi
Từ thuở em đi gió chập chùng

Vẫn biết thu về tan tác lá
Em đi tan tác lá hơn thu
Lá thương lá nhớ rơ1 đầy ngõ
Làm gió bừng đau thổi mịt mù

Thu trăng gió lá vần thơ ngọt
Tẩm mật bờ môi buổi hẹn đầu
Chỉ có mây vương sầu ít vạt
Sao làm trăng mẻ ở trong nhau ...

Nhược Thu
09/24/2007

Trở về Mục lục





Trăng Mẻ

Ừ nhỉ là thu anh đã biết
Thu về em biết có về theo
Hình như tiếng lá rơi xào xạc
Mà bóng em mờ tiếng gió reo

Là thu sao chẳng là em nhỉ
Cứ mỗi mùa sang lại trở về
Ánh mắt cười nheo đuôi lá liễu
Trộn nồng hơi thở thật đam mê

Hôm nay lại nhớ ôi là nhớ
Mùa mới vào thu lá đã vàng
Chiếc lá tương tư ngồi vất vưởng
Chán đời đợi gió cuốn đi hoang

Lá tương tư nắng cho vàng vọt
Vắng bóng em về tim ủ ê
Trăng giống như tim vừa bị mẻ
Ai treo trăng mẻ giấu sau hè ....?

Nhược Thu
09/20/2007

Trở về Mục lục





Nỗi Nhớ Kim Cương

Em có chờ hay đợi gì không
Ngày trôi con nước trải mênh mông
Tình trôi con nước bao giờ lớn
Không hẹn , chung về một bến sông

Em đến từ trong cõi nhớ xa
Miên man gió hát dỗ trăng ngà
Còn ta góp hết nghìn thi tứ
Dỗ mãi chưa tròn khúc diễm ca

Sao em tạc nhớ vào gương sáng
Phản chiếu hồn anh cứ lập lòe
Nỗi nhớ kim cương nghìn triệu tuổi
Khắc hằn sâu thẳm vết đam mê

Mùa thu vội đến ta xa vội
Vời vợi bao giờ phai dấu môi
Ngờ ngợ như thuyền xuôi bến lạ
Người về chừa lại khối sầu trôi ...

Nhược Thu
09/14/2007

Trở về Mục lục





Giọt Nến

Ta thắp nến lòng đang sắp cạn
Em chừa một thỏi để riêng ai
Ngoài kia không gió , lòng không gió
Mà nến lung linh bóng ngã dài

Giọt nến không tròn khóe mắt em
Đã lăn theo lá rớt bên thềm
Vói trăng chỉ thấy màu trăng úa
Vói mộng chỉ còn ngọn gió đêm

Đêm nay chắc nến tàn trong vực
Ta thức nhìn trăng khuyết giữa chiều
Trăng , nến chia thơ vào vạc nấu
Thơ mềm chín rục tựa cơm thiêu ..

Nhược Thu
09/14/2007

Trở về Mục lục





Nến Lòng

Đê vỡ rồi sao vỡ rồi sao ?
Trăng thề chưa vá đã hư hao
Nay đê lại vỡ hay lòng vỡ
Mật có còn sông chảy ngọt ngào ?

Em có về xây đập chống đê
Cho xuôi con nước ngổn ngang bề
Cho môi thơm mãi vì nhung nhớ
Cho mật không còn vỡ bến mê ?

Chốn cũ em về hiu hắt nến
Nến lòng chưa cạn giọt yêu thương
Thì xin thắp nốt câu hò hẹn
Khi giọt ân tình vương mãi hương ..

Nhược Thu
09/11/2007

Trở về Mục lục





Viên Sỏi

Ừ nhỉ lỡ rồi em chẳng muốn
Chẳng màng nhung nhớ nhớ mong chi
Mùa xưa chầm chậm gần lui bước
Em cũng âm thầm rủ áo đi

Ừ nhỉ lỡ rồi đâu muốn lỡ
Bên trời ôm mãi khối sầu riêng
Chiều nay nắng tắt mờ sau núi
Sóng biển gào to những muộn phiền

Ừ nhỉ một lần sao đã cuối
Em vờ như thể chẳng hề quen
Buồn như viên sỏi cầm lên ném
Chìm giống dòng thơ giữa biển đen

Nhược Thu
09/09/2007

Trở về Mục lục





Theo em

Theo em sẽ về đâu
Núi thẳm hay rừng sâu
Bình nguyên hay sa mạc
Mơ mộng hay u sầu ?

Theo em Thơ mở mắt
Hồn sẽ mù trăm năm
Em giấu đôi cánh hạc
Vào trong vần xa xăm

Theo em buồn lúp xúp
Nắng ngủ vàng hiên xưa
Thu ngủ vàng lá úa
Thơ cũng vàng cả mơ ...

Nhược Thu
09/07/2007

Trở về Mục lục





Mỗi Bước Em Đi Sầu Dựng Ngược

Mỗi bước em đi chẳng trở về
Con đường năm cũ bỗng lê thê
Lá rơi cứ ngỡ bàn chân sáo
Tìm lại bên thềm rót tỉ tê ..

Mỗi bước em đi trăng gió mỏi
Mây trời sờ sững lặng trên cao
Vì sao em hấp hồn thơ chảy
Nhỏ xuống buồng tim giọt rượu đào

Mỗi bước em đi nắng ngỡ ngàng
Ai cời cho mộng hóa tro than
Không đun sao nhớ bay mờ mịt
Vạt mỏng vạt dầy chen ngổn ngang

Mỗi bước em đi mùa đã đổi
Thu về hạ trốn ở hiên thơ
Có con kiến nhớ bờ môi ngọt
Tìm lại mùi hương cũng sật sờ

Mỗi bước em đi sầu dựng ngược
Treo buồn rao bán đã bao thu
Bán thơ một nửa hồn mưng mủ
Một nửa tan vào khói viễn du ..

Nhược Thu
09/06/2007

Trở về Mục lục





Cali Biết Có Còn Hanh Nắng

Ngày trở về em có biết không
Tim ai chia nhánh chẳng đau lòng
Hợp tan ly biệt đời bao ngả
Ai sẽ chờ ai ở bến sông ?

Thu mới chợt về trên lối cũ
Mơ hoài chỉ thấy gió heo may
Bước em dẫu mõi chiều hôm trước
Đẫm ngập hồn anh nỗi nhớ đầy

Cuối hạ quạt nồng bao nuối tiếc
Chỉ còn hiu hắt cánh thu đau
Gió thu nếu thiếu hồn thu mát
Đời có bao giờ ai nhớ nhau

Rồi nếu mai này ai đó hỏi
Hạ hồng em có thấy nao nao ..
Cali biết có còn hanh nắng
Để rót hồn em mãi ngọt ngào

Và nếu một mai hoa lá úa
Gọi thầm ngày cũ đã xa chưa
Em ơi chớ trách mùa thu vắng
Thu của bao mùa vẫn giống xưa ..?

Nhược Thu
09/05/2007

Trở về Mục lục





Em Về Tay Chối Đóa Tình Trôi

Dứt hạ rồi em dứt hạ rồi
Em về tay chối đóa tình trôi
Bao nhiêu yêu dấu ai hờ hững
Ta nhớ ta đau cứ mặc đời

Em khắc làm chi tim nắng hạ
Khiến anh thêm nớ nụ hôn nồng
Cháy môi cháy cả ngàn cây lá
Giờ đứng bên trời một bóng không

Mắt hạ cuối cùng xa vạn dặm
Như tình ta khuyết giữa mùa trăng
Lá rơi còn đợi mùa thu tới
Em biệt phương trời quên nói năng ...

Gió hạ chiều nay man mác quá
Như làn hơi thở nhẹ liên miên
Hơi em thoang thoảng mùi hương quý
Xông ngập hồn anh tỏa muộn phiền

Nắng hạ chẳng còn hong nỗi nhớ
Hết nồng như thuở ghé môi hôn
Nỗi đau cồn cát vừa dâng sóng
Trên lối đi về mộng héo hon

Và em có lẽ thu đang đến
Dôi sắc mây hồng lơ lửng trôi
Trông giống như em ngày lặn lội
Tìm vần thơ lạc giữa tim côi

Nhược Thu
08/31/2007

Trở về Mục lục





Khói Un Thương Nhớ Tràn Phương Đó

Cuối Hạ nắng hồng xơ xác lá
Mà cây thương nhớ trổ thêm dài
Nhánh yêu có mọc chồi đâm lộc
Sao tưới lệ ngà vương mắt ai

Khói Hạ cũng buồn như khói bếp
Đang tàn hiu hắt đón thu xa
Như em lướt thướt ngày oi ả
Son thắm hay phai chẳng nệ hà

Gió Hạ bập bùng như lửa tối
Hấp nhừ yêu dấu , dấu yêu ơi
Khói un thương nhớ tràn phương đó
Em có xòe tay đón giữa đời ?

Nắng Hạ vẫn nồng như mắt biếc
Liếc nhìn nhau mãi khắc tim đau
Mùa Thu có lẽ còn đang tiếc
Khi kéo mây về phủ núi cao ...

Nhược Thu
08/29/2007

Trở về Mục lục





Giọt Sầu Em Nướng Có Bay Hơi ?

Em giữ cho vàng cả mắt thơ
Cho tim tím nắng bởi mong chờ
Cho biêng biếc nhớ màu môi ngọt
Cho mộng bên đời nhang nhát mơ

Nắng hạ thôi hồng thơ thiếu ngủ
Em về giữ hết giọt sầu chung
Sầu riêng chia nửa còn chưa đủ
Chia cả mùa đông sắp lạnh lùng

Thu đến giọt vàng đeo dính lá
Em còn giọt trắng sắp long lanh
Sao không chia trước mùa đang Hạ
Để ấm hồn nhau dẫu nắng hanh

Nắng ấm em về mang mất biệt
Giọt sầu em nướng có bay hơi ?
Sao anh nghe khét nhừ trong mắt
Chếnh choáng nhìn cay cả góc trời ..

Nhược Thu
08/27/2007

Trở về Mục lục





Em Về Áo Mỏng Sụt Sùi Thơ

Còn đó nửa vần thơ lỡ dệt
Để rồi hai đứa lạc hai nơi
Trăng xưa không khuyết vì đau tủi
Khuyết bởi trần gian vẫn hẹp hòi ..

Còn đó úa cành hoa phượng cũ
Ảnh thời lưu bút bạc màu lâu
Màu hoa vẫn đỏ khi hè đến
Nhưng chẳng bao giờ trông thấy nhau ..

Còn đó nửa buồng tim vỡ nát
Em về áo mỏng sụt sùi thơ
Còn ta cung kiếm ngày kia gãy
Đâu biết đời chia quá bất ngờ ..

Còn đó nửa dòng sông chảy cạn
Nửa dòng ta chảy lỡ trăm năm
Quê hương theo gót đời phiêu lãng
Em có nghe sầu sông núi giăng ..?

Nhược Thu
08/25/2007

Trở về Mục lục





Vỗ Về

Thơ ở đâu mà ta ở đây
Hồn say hay ngọn gió bay bay ?
Bóng em qua đó vương màu nhớ
Ta ở , lòng nghe khắc khoải đây`

Ta ở đây còn thơ ở đâu
Bên triền dốc đứng hoặc sông sâu ?
Sông sâu biển cạn đâu bằng mộng
Một thoáng phù du biển hóa dâu ..

Thơ ở đâu mà em giấu đi
Bên trời nhạn trắng khóc chim di
Kiếp chim trôi nổi đời xa xứ
Có khác gì nhau khác mộng gì ..

Thơ ở đây mà ai giấu em
Mộng tròn hay khuyết dở dang lem
Nếu như còn kiếp mà bay nữa
Xin vỗ về thơ cánh thật mềm ..

Nhược Thu
08/25/2007

Trở về Mục lục





Trăng Bỏ Trốn

Phương bắc người về hoa nắng rũ
Hoa lòng cũng rũ giống hoa thơ
Nắng hoa héo hắt trên đường cũ
Thơ chất đầy tim những đợi chờ

Lưu luyến để rồi ta cách biệt
Em về sương buốt bóng trăng rơi
Bóng đêm che bóng thơ treo vách
Nửa mảnh sầu riêng nửa góc trời

Một nửa tim buồn ai phủ lụa
Lối về sũng ướt gió mưa pha
Hôn em chưa ráo bao hờn tủi
Sợ lệ người đi đẫm gót ngà

Nhắm mắt đi em , trăng bỏ trốn
Đôi hồn không trốn nổi đành đau
Dù trăng có khuyết thành bao mảnh
Trăng vẫn là trăng khác ánh Sao ...

Nhược Thu
08/10/2007

Trở về Mục lục





Cuối Cùng Em Đã Đến

Thương quá em đi trời mới sáng
Một mình một bóng giữa cô đơn
Vì đâu mà vượt ngàn cây số
Hành lý mang theo khối mộng tròn

Thương quá nhìn em trong bóng chiếc
Bây giờ xa tít cũng gần thôi
Sá chi ngàn dặm , tinh cầu lạ
Cũng vượt tìm xem bóng lạc đời

Thương quá mỏi mòn trong ngóng đợi
Môi hồng vẫn đậm những chờ mong
Hành trang em chất đầy thương nhớ
Chất mãi mà sao vẫn cứ nông

Thương quá cuối cùng em đã đến
Môi cười khúc khích nắng hồng say
Vứt va li đó ôm chầm cứng
Nửa mảnh trăng lòng nghiêng tóc mây

Nhược Thu
08/09/2007

Trở về Mục lục





Môi Cay

Cali buồn gì nắng bỗng hanh
Mây buồn xa gió chẳng bay nhanh
Ta buồn dư nhớ nên buồn quá
Nhớ nụ môi hôn lúc khởi hành

Cali đưa người ai buồn hơn
Người về trời nắng xe bon bon
Tiễn đưa chỉ độ vài mươi dặm
Phi đạo đang chờ nuốt bóng son

Bên kia trời mây trong không em
Đêm qua trăng gục ở bên thềm
Bóng in hai mái đầu đang chụm
Còn một chút gì để nhớ quên

Thôi em đi em đi môi cay
Mà sao quyến luyến mãi bàn tay
Vần thơ lạc nhịp nghe tim nhói
Biết thuở nào em gặp lại vầy ...

Nhược Thu
08/07/2007

Trở về Mục lục





Nhớ Hay Là Quên

Em về mình xa thêm xa thêm
Sương khuya rớt nhẹ buốt vai mềm
Môi hôn chưa ấm câu tình tự
Mờ hút bên trời một cách chim

Phương bắc đưa người ai đưa tôi
Người về thôi nhé người về thôi
Hương mê em thả vào trong nhớ
Lần cuối hôn rồi xuôi buông xuôi ..

Em về còn chi không chi không
Không mưa sao ướt đẫm trong lòng
Sao nụ cười em trong đáy mắt
Cũng buồn như mộng mới đơm bông ..

Em về rồi nhớ hay là quên
Có nghe trăng khóc lẻ bên đèn
Có nghe tiếng sóng xô hồn vắng
Bạt nửa hồn này theo bước em ..

Nhược Thu
08/07/2007

Trở về Mục lục





Phân Nửa

Em giam phân nửa chia ai đó
Giữa chốn trần gian khuất địa đàng
Hương ủ trong thơ ngần ấy nỗi
Nhớ thời dào dạt tiếng ve ran

Anh ươm hoa trái vào thơ mật
Để ướp môi em chín ngọt ngào
Vóc lụa trong gương vừa thức muộn
Đầy hồn anh đó nắng xôn xao

Em ơi hai đứa hai phân nửa
Có ráp thành khuôn giữa nhịp cầu
Một nửa bên em trời đã ấm
Sao còn một nửa tỉ tê đau ?

Mà em chỉ nhớ nhau phân nửa
Vóc ngọc môi ngà lỡ ướp thơ
Đã nếm chung màu hoa trái nở
Hồn say ngào ngạt đến không ngờ

Nhược Thu
06/12/2007

Trở về Mục lục





Mộng Hờ

Ừ thôi em định sang trang
Tình ươm chưa thắm đã vàng úa thơ
Môi hôn chưa chín mộng hờ
Làm sao lấp được đôi bờ cách xa ?

Em là hoa của loài hoa
Anh là thơ của bài ca lạc vần
Lạc từng con chữ ăn năn
Nhìn nhau một thoáng tần ngần quạnh hiu

Em về mộng vỡ đăm chiêu
Đào sâu giấc ngủ tiêu điều tình nhau
Môi em xưa rất ngọt ngào
Ngọt thêm nghe cả vóc đào ngất ngây

Tình buồn ướp chút môi cay
Tình đau ướp chút thơ say ngỡ ngàng
Mai này nắng lẻ mưa khan
Vắng em , ai ướp địa đàng vào thơ ...

Nhược Thu
06/06/2007

Trở về Mục lục





Treo Thơ Làm Vách

Vốc chữ cuộc cờ xưa đã vỡ
Anh còn đâu nữa những hoài mong
Chiều miên man lạnh bờ môi ấm
Đã đủ làm thơ trổ sắc hồng

Thơ treo làm vách ta cùng thức
Chia bớt đời nhau giấc mộng ngà
Hát nữa đi em dù giọng lạc
Bên giường chăn chiếu cũng ra hoa

Mai mốt lỡ đời xuôi ngược mãi
Câu thề xin giấu cận kề môi
Nhìn mây hờn dỗi trăng nào biết
Muốn hẹn cùng nhau mộng vá trời

Chẳng lẽ rồi đây tình hóa lạ
Em về dâu biển hóa thành thơ
Vần gieo ngày cũ hay ngày mới
Có đủ vì nhau để đợi chờ ?

Nhược Thu
05/24/2007

Trở về Mục lục





Nếp Nhăn

Này em đời giống màu trăng vỡ
Tình giống màu trăng vỡ gấp đôi
Em giấu tình trăng vừa mới nở
Nên anh lưu lạc bốn phương trời

Anh lạc giống ngày trăng biết lạc
Nên tình trăng lạc giống như anh
Bước em có dịu như màu áo
Đừng dẫm đau màu ký ức xanh

Hai đứa hai mùa hai ngõ rẻ
Trăng tròn trăng khuyết một mùa trăng
Tình ta chẳng những không tròn khuyết
Mà rẻ theo đời muôn nếp nhăn

Em ạ dẫu gì trăng đã khuyết
Muốn tròn nhưng mộng có tròn đâu
Người ta miệng ở tim đi trước
Trước cả ngày trăng rụng xuống cầu ...

Nhược Thu
05/23/2007

Trở về Mục lục





Ướp Câu Thơ Ngọt

Như giòng sông nhỏ xuôi ra biển
Thơ chở ngập tràn câu ái ân
Ta giống thuyền nan chèo ngược sóng
Bao giờ chia cạn nỗi ly phân

Sông cạn nguồn , thơ vẫn mãi xanh
Tình em như nước chảy long lanh
Nước len khe đá tan vào đất
Loang thấm hồn nhau buổi độc hành

Bao giờ chẳng biết bao giờ nữa
Mây vẫn muôn đời lú lẩn trôi
Sông vẫn ngu đần xuôi biển cả
Tình ta nào cạn những chia phôi

Môi vẫn bên trời đợi dấu son
Và màu yêu dấu có nồng hơn ?
Ướp câu thơ ngọt người đi nhớ
Ngồi kẻ hồng môi dạ có hờn ..?

Nhược Thu
05/09/2007

Trở về Mục lục





Trang Thơ Cỗ

Em là tiên nữ trang thơ cỗ
Lưu luyến chi mà lạc thế gian
Hoàng tử ngày xưa mê ánh mắt
Theo nàng nên mất cả giang san

Chiều nay gặp lại em ngờ ngợ
Cứ tưởng như chừng mới bữa qua
Khuôn nắng soi nguyên hình bóng cũ
Vóc ngà thân ngọc dáng tiên nga

Cô bé ngày xưa thành thiếu nữ
Với vần thơ ngọt giống như mơ
Còn tay hiệp sĩ thành thi sĩ
Cung kiếm lao đao lạc cõi bờ

Dù em thơ mới hay thơ cỗ
Vẫn đậm đà hơn nỗi nhớ nhau
Cám ơn khuôn nắng vừa soi lại
Dào dạt tình em rất ngọt ngào

Nhược Thu
04/23/2007

Trở về Mục lục





Mắt Em Thơ Cổ Hay Thơ Mới ?

Nắng dã hồng thêm chưa hở em
Và mây có trải thảm êm đềm ?
Mai đây là đúng ngày sinh nhật
Em khóc chào đời thuở ấm êm

Anh nghe bên đó trời đang gió
Chắc chúng reo hò đón bước tiên
Hoa nở dâng hương nồng rất mực
Chào em vóc liễu mộng xanh viền

Bên ấy chắc trời thôi rét mướt ?
Hoa đào thua cả dáng ai thon
Mắt em thơ cổ hay thơ mới
Anh đọc mà tim đổ dập dồn

Em ạ đêm này thêm tuổi nữa
Trăng mờ len lỏi giấc thiên thai
Hồn em ngọt quá vần chưa dệt
Con chữ dìu thơ mướt dặm dài

Nhược Thu
04/19/2007

Trở về Mục lục





Nếu Em Là chữ trong thơ cỗ

Nếu em là chữ trong thơ cỗ
Đài các tựa nàng công chúa xưa
Thơ tán dương em e phạm húy
Nên vần gieo mãi chẳng hơn thua

Nếu em là chữ thơ song thất
Kín cổng cao tường dáng tiểu thơ
Sẽ khó khi anh dìu gót ngọc
Cùng nhìn trăng mọc giữa đêm mơ
Nếu như lục bát thêm day dứt
Mỗi bước em về kẻ đón nâng
Em giống như câu tròn sáu chữ
Còn anh thừa tám rót sai vần
Nếu em là chữ trong thơ mới
Ngọt lịm môi hồng gieo thất ngôn
Anh sẽ dệt trường thiên bất tận
Để thơ ôm chữ đậm đà hôn

Nhược Thu
04/17/2007

Trở về Mục lục





Đã Vì

Nắng đã vì em mọc hướng đông
Để tô đôi má thắm thêm hồng
Để nung ánh mắt em ngời sáng
In bóng người thơ thật mặn nồng

Nắng đã vì anh lặn cõi tây
Như thầm nhắn nhủ gió và mây
Rồi đây nắng tắt lòng sâu biển
Có nhớ , còn đâu chút mộng này ..

Em đã vì thơ nợ mắt môi
Bên trời lưu luyến nhớ xa xôi
Cách ngăn muôn dặm tình da diết
Nỡ thiếu làm chi một nụ cười

Anh đã vì thơ nát cuộc cờ
Ba lần thua cuộc bảy lần mơ
Niềm mơ cũng cháy dù diêm ướt
Nước mất héo mòn cả xác thơ ..

Nhược Thu
04/10/2007

Trở về Mục lục





Hương Nắng

Anh biết khi mùa báo lá bay
Mắt em buồn đượm dán chân mây
Bóng anh heo hút còn heo hút
Hay đã tàn phai giữa đọa đày ..?

Chẳng phải vì thu thả lá rơi
Mà xuân đang rộ nắng đang tươi
Mắt em cũng ngập trời thương nhớ
Hình bóng người xa có rạng ngời ?
Anh biết em dành trọn chiếu chăn
Cho người xa vắng những băn khoăn
Để thơ còn đượm giòn hương nắng
Nắng tháng tư đau đã trọn phần

Xin gởi về em chùm nắng ấm
Mừng em sinh nhật tuổi thêm nhung
Trời xuân bên đó còn nghe lạnh
Thì nắng về em đỡ thẹn thùng ...

Nhược Thu
04/05/2007

Trở về Mục lục





Thơ Tóc

Là thế nào em tóc khác thơ
Tóc bay lưu luyến những cung tơ
Thơ đau đan kín ngàn thương nhớ
Nên phiến sầu xa tỏa dật dờ ..

Em ngồi chải tóc đêm đêm lạnh
Trên bến thơ buồn say ngất ngây
Nước biếc không xanh bằng tóc biếc
Niềm đau lịm kín tóc thua dày

Có biết một lần khi lỗi hẹn
Là sao khuya rụng buốt thơ buồn
Khi em tóc rối làm thơ rối
Vần chửa gieo tròn sắp vỡ hôn

Đã biết là tơ tóc khác thơ
Sao em chải mộng tự bao giờ
Đêm nay ngọn gió nào đưa đón
Tóc quyện vào thơ rợp ướp mơ

Nhược Thu
03/30/2007

Trở về Mục lục





Hoang Phế

Về đâu mai mốt đời tan hợp
Em nửa phương trời ta nửa phương
Dầu biết đằng sau lời mật ngọt
Là câu thơ úa trải bên đường

Một nửa cuộc cờ ta đánh mất
Em tìm đổi lại được gì chăng
Dìu nhau qua lối đau hoang phế
Bóng ngã dài như mộng chối trăng

Ta biết cõi đời như cõi mộng
Dù đời là thật mộng là thơ
Vần gieo lạc điệu thơ không hận
Nhưng mộng giăng sầu ngập ý mơ

Nhược Thu
03/28/2007

Trở về Mục lục





h3> Nếu Như Nỗi Nhớ Tô Màu Được

Nếu như nỗi nhớ tô màu được
Xin hãy tô giùm trăng mãi trong
Để mỗi khi đêm chầm chậm xuống
Sẽ nghe thoang thoảng ấm bên lòng

Anh nghe nỗi nhớ rơi từng giọt
Như giọt cà phê mỗi buổi mai
Em hiện thân ra từ khói bốc
Quyện hồn anh đậm giữa thu phai

Nỗi nhớ nếu gieo mầm nẩy hạt
Anh gieo giùm nhé cánh diêu bông
Những chàng trai trẻ yêu lầm chị
Thêm dịp nên duyên phận vợ chồng

Nếu như nỗi nhớ hòa tan được
Anh sẽ tan vào thân xác em
Để lắng đôi tim cùng thổn thức
Cho đời ngăn cách khỏi xa thêm

Nhược Thu
03/15/2007

Trở về Mục lục





Nắng Biếc

Hai hướng đi về hai lối rẽ
Em miền băng giá ấm tơ duyên
Còn ta nắng biếc lòng chao sóng
Lạnh thuở em mang nắng xuống thuyền

Chia nhớ mà em quên sớt mộng
Mộng hờn nên trắc trở câu thơ
Ngày em thôi dệt lời ân ái
Thơ cũng theo người lạc bến mơ

Nắng biếc chiều xuân ngào ngạt tím
Xuân này vò võ khác xuân kia
Chắc em quên mất màu son cũ
Còn đọng môi nhau buổi tạm lìa

Nhớ nhớ quên quên là vẫn nhớ
Em về hỏi lại nắng vàng coi
Vì sao nắng úa mà mây tím
Chở khối sầu xưa rải khắp trời ..?

Nhược Thu
03/10/2007

Trở về Mục lục





Héo Hon

Nắng ấm một thời anh đã giữ
Như màu mắt ấm hẹn hò nhau
Chiều xưa lạc cõi đông băng giá
Anh gởi người xa đã úa màu

Nắng nhạt từ khi đời lỡ vận
Đâu còn ấm nữa mỗi hoàng hôn
Miền em băng giá dày hơn nắng
Có gởi ngàn tia cũng héo hon ..

Nếu biết cõi đời luôn uẩn khúc
Biết còn chi nữa để chờ mong
Từng tia nắng úa rời xa bến
Có sưởi giùm nhau khúc nhạc lòng ..
Nắng ấm em ơi rồi cũng nhạt
Chỉ nồng men ấm lúc gần nhau
Vì em đày đọa niềm thương nhớ
Nên nắng bên trời cũng xót đau

Nhược Thu
03/09/2007

Trở về Mục lục





Lẻ Loi

Cõi nhớ chiều nay sầu dịu vợi
Góc đời lận đận lại tìm nhau
Trời xa đất lạ hồn xuôi ngược
Thơ cũng theo người lặn lội đau

Ai thả mây vào cõi nhớ chung
Mà sao quên đợi để tơ chùng
Chắc em quên nhớ làm thơ rũ
Dù giữa xuân nồng khoe sắc nhung

Em ép thơ phai vào tóc ngủ
Bên này ta thức biết chờ ai ?
Miền xa một nửa vầng trăng khuyết
Còn vấn vương chi chút dặm dài

Sao chẳng là mây lặng lẽ trôi
Hay trăng vằng vặc giữa lưng trời
Để ta với nỗi buồn lưu xứ
Mãi mãi là thơ dệt lẻ loi

Nhược Thu
03/07/2007

Trở về Mục lục





Lộng Nhớ Vào Gương

Em về lộng nhớ vào gương
Lộng thơ vào gối má hường có êm ?
Anh về ủ nhớ vào tim
Giắt thơ vào túi êm đềm nhớ nhung
Môi hồng chưa cắn chưa run
Sao thơ chưa cắn đã chùng tả tơi
Chia em nửa giấc mộng hời
Chia trăng nửa mảnh chia đời nửa nhau ....

Nhược Thu
03/02/2007

Trở về Mục lục





Mây Úa

Em nửa phương trời ta nửa phương
Nửa ta nắng lạnh trốn ven đường
Nửa em nồng ấm dù đang tuyết
Hoa nở trong lồng chao sắc hương

Phương bắc em về chia nỗi nhớ
Chia lòng ta buốt buổi chờ nhau
Hoàng hôn chợt vỡ ùa trong mắt
Thơ vỡ trên vần phơi xác đau

Ta đợi em về trong cõi thơ
Chiều nay quay quắt nhớ không ngờ
Bóng em vừa khuất lời yêu dấu
Chợt đã xa vời như thoáng mơ
Hướng bắc chiều nay mây trắng ơi
Sao đời ngăn lối quá xa xôi
Biết em có thấy màu mây úa
Chở nhớ tìm nhau khắp góc trời ...

Nhược Thu
03/02/2007

Trở về Mục lục





Như Xổ Số

(hướng bắc chiều nay mây trắng ơi)
Em hứa để rồi em cứ hứa
Ta tin như Chúa lỡ tin ta
Tin con tim rách chờ em vá
Một mủi tình si chắc đậm đà

Em hẹn như là chưa biết hẹn
Ta chờ như lính gác chờ thay
Màn đêm lũ nhớ lùa du kích
Xâm nhập hồn ta rách mảng dày

Hứa hẹn hẹn hò như xổ số
Em là lô trúng của đời ai
Mà từng con số rơi hờ hững
Chẳng chịu nhìn ta cứ chạy dài

Hết hẹn đến hò em cứ thế
Ta ghiền những tiếng nhắn chiều nay
Chiều nay chiều mốt chiều kia nữa
Chỉ thấy mây trời thui thủi bay ..

Nhược Thu
02/28/2007

Trở về Mục lục





Em Chiên Thơ Úa Giòn Như Cốm

Em chiên thơ úa giòn như cốm
Chưa cắn nghe vần rơi ngổn ngang
Ai hốt giùm nhau đời vỡ vụn
Cho tình quên tủi khỏi đi hoang

Em nướng vần thơ ngào ngạt nhớ
Khói nồng chuyên chở mối tương tư
Tình không hiu hắt mà hiu hắt
Vàng rụm nhưng nghe ruột nát nhừ

Em luộc vần thơ sôi rát mộng
Mộng trào theo nước bỏng câu thơ
Từng con chữ chín tình chưa chín
Sôi đã từ lâu vẫn phải chờ

Em luộc em hầm chiên hoặc nướng
Chữ yêu chỉ có một vần gieo
Đời đâu nhiều kiếp mà em hẹn
Thịt mỡ đem treo trước miệng mèo

Nhược Thu
02/28/2007

Trở về Mục lục





Nướng Thơ

Chiều nướng hoàng hôn em nướng thơ
Đôi vần chưa dệt đã hoang sơ
Bóng em hờn dỗi trời phương bắc
Chẳng hẹn hò chi để đợi chờ

Chẳng hẹn hò nhau biết hẹn gì
Mai này lầm lỡ rước chia ly
Biết ai có đủ dòng thơ lệ
Để nướng cho vàng nỗi nhớ đi ..
Em nướng hồn thơ vương khói nhớ
Khói buồn quyện mắt thấm hương cay
Làm sao em biết trong băng giá
Em nướng làm tan tuyết lạnh đầy ...

Nhược Thu
02/26/2007

Trở về Mục lục





Vần Thơ Luộc

Xuân đến rồi đi sao vội quá
Ta về chẳng kịp tiễn đưa xuân
Ngày mai biết nắng nồng hay nhạt
Mà chiếc dù che hở cuộc trần ..

Xuân đến rồi mai xuân đến nữa
Ta về mai mốt biết về không
Đời như chảo nước còn sôi bỏng
Luộc chín vần thơ vá víu lòng

Xuân đi còn dịp xuân về tiếp
Ta đã đi rồi đi mãi thôi
Cuối góc trời mơ dù đứng lại
Cũng là chén mộng đã chia phôi

Mai mốt xuân về ta hỏi khẻ
Nghe lòng xuân đậm một màu nhung
Làm sao ta biết nhung nồng thắm
Để ủ mùa sau khỏi bị chùng

Nhược Thu
02/23/2007

Trở về Mục lục





Chảo Nước Sôi

Ta biết rằng em đã chẳng yêu
Nên đang hối hận tiếc thân nhiều
Dù ta biết trước mầm ly biệt
Em chẳng hứa gì khi ngó theo

Ta biết mộng lòng dang dở sớm
Vì em phong cách giống ai xưa
Dù yêu em lắm yêu em lắm
Chắc khổ từ nay sẽ chẳng vừa

Ta biết em còn lắm kẻ yêu
Và ta lạc lõng giữa nương chiều
Có đi hay ở không cần thiết
Như gió sau hè thổi hắt hiu

Thôi cũng đành thôi duyên phận mỏng
Chưa nồng ân ái đã chia phôi
Vì sau giây phút thần tiên ấy
Em thả ta vào chảo nước sôi ..

Nhược Thu
02/22/2007

Trở về Mục lục





29 Tết

Buồn quá chiều nay hăm chín Tết
Xa em lần nữa biết chừng nao
Bờ môi vừa ấm lần hôn cuối
Có ấm cho đời những buổi sau ?

Nhớ quá em về xa phố cũ
Con đường còn đọng những dư hương
Chiều đi lành lạnh phai nhòa nắng
Nắng tắt sao buồn lại vấn vương ..?

Buồn quá em về phương bắc đó
Xứ người có Tết có dưa chua ?
Tết pha chút tuyết vào đêm ảo
Cho gió tha hương thổi lạc mùa

Nhớ quá xa rồi em có giữ
Môi hồng còn thắm để anh hôn
Hay là vóc ngọc đang mềm rũ
Cho khuyết vầng trăng viễn xứ buồn ..?

Nhược Thu 02/16/2007

Trở về Mục lục





Bờ Xa

Giã biệt nhau rồi hởi cố nhân
Áo che không kín bụi phong trần
Bước em dẫm úa hồn thơ nhỏ
Hờn dỗi cho tàn mộng ái ân

Tạm biệt ta lê đời bất định
Muộn màng như sóng vỗ bờ xa
Mùa đông dù tiết trời hoang lạnh
Vẫn tạ từ nhau chẳng nại hà

Ta biết giữa mùa hoa sắp nở
Bao nàng con gái đón mừng xuân
Hồn em là vạt sầu đang úa
Có phải đường tơ đã lạc vần

Thôi cũng đành thôi tình phố lạ
Lỡ sầu đôi chút cố tìm quên
Từ trong huyễn mộng ngàn hư ảo
Xin hãy như là chưa biết tên ..

Nhược Thu
02/12/2007

Trở về Mục lục





Bến Cũ

Hôm nay buồn thế sao buồn thế
Mai mốt buồn hơn nát cuộc cờ
Đất nước từ khi vàng võ mộng
Nghe càng rời rã những câu thơ

Anh về bến cũ đời xa lạ
Em đến từ đâu của cội nguồn
Môi đỏ cho anh mùi vị ngọt
Sao còn lần lửa tiếc yêu thương

Chí biết hẹn hò nhau chí quyết
Như ngày xưa đó hẹn hò xuôi
Dìu em qua bến mơ mê đắm
Thề hẹn ngày mai có vẹn lời ..?

Gảy nửa cuộc cờ xưa gảy nữa
Bây giờ cũng lại cuộc cờ xưa
Dòng sông nước chẳng hai lần chảy
Sao cứ tình ta lại chảy thừa

Nhược Thu
02/12/2007

Trở về Mục lục





Từ Đâu Xuân Đến

Ừ nhỉ chiều nay đã cuối năm
Từ đâu xuân đến , có xa xăm
Từ đâu ta đến , sao buồn quá
Một dãy hình cong sát biển nằm

Ừ nhỉ chiều nay tay bấm đốt
Ba mười năm lẽ xác thân gầy
Mùa xuân cũng một mùa xuân ấy
Ta bỗng thành tên thú đọa đày

Đốt lửa đi em chiều đã lạnh
Ta về giống mán buổi rời non
Từng con đường cũ thành tên lạ
Tiếng trẻ nhà ai nấc héo hon ..

Ừ nhỉ giờ ta thân xác cũ
Nhưng hồn có mới được gì đâu
Nhìn xuân óng ả về phơi phới
Em có hay hồn anh vẫn đau ...?

Nhược Thu
02/08/2007

Trở về Mục lục





Suối Cạn

Em vừa mới đó sao xa vắng
Thoang thoảng bao lới yêu thiết tha
Gió hát trong anh lời bất tận
Môi hồng thắm đưọm nét kiêu sa

Bao nhiêu hờn dỗi anh mua hết
Cho mắt em ngời mãi bóng xuân
Có phải chăng em là tất cả
Là quà thay tặng lễ Tình nhân

Môi hồng không ướp mà thơm phức
Anh uống bao lần vẫn ngát say
Hãy uống đi em lời mật ngọt
Và ân và ái chuốc luôn đầy

Ta uống chung nhau đời biệt xứ
Cạn dòng suối nhỏ vượt trùng dương
Ngày mai suối cạn đời chưa cạn
Em có nghe sầu giăng cố hương ..?

Nhược Thu
02/06/2007

Trở về Mục lục





Điêu Tàn

Em hãy về đi nắng tắt rồi
Nắng chiều đâu đủ thế son môi
Vầng trăng vừa ló trên đầu núi
Là cách xa rồi em với tôi

Bếp lửa điêu tàn bao tẻ lạnh
Khói chiều nghi ngút tỏa nhà ai
Mà sao rét mướt từ đâu đến
Bao phủ hồn ta suốt dặm dài

Những dặm đường xa lau lách tủi
Thân tàn không gánh vẹn gian nan
Để đau nửa kiếp mơ ngày mới
Nắng chửa hồng hơn đã võ vàng

Em nhé lỡ sinh lầm thế kỷ
Mơ màu trăng ngọc chẳng còn nguyên
Mơ màu nắng ấm vương đầu ngõ
Chỉ thấy sương buồn đọng trước hiên

Nhược Thu
02/02/2007


Trở về Mục lục


trở về trang chính