Mục Lục Thơ

1. Sàigòn đang đón mùa Giáng Sinh
2. Mình Đi Biệt Xứ Buồn Sông Núi
3. Trăng Xẻ Tình Nhau Buổi Hạ Cờ
4. Lá Đau Từng Chiếc Miền Quê Mẹ
5. Sài Gòn Cuối Năm
6. Bếp Lửa Quê Người Hiu Hắt Lạ
7. Em Về
8. Nợ Da Vàng
9. Em Đi Non Nước Đã Thừa
10. Vớt Hạt
11. Đời Trai
12. Chong Đèn Nghe Em Hát
13. Em Có Còn Không Nón Dính Quai .. ?
14. Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc
15. Thơ Nhổ Neo Từ Cõi Xót Xa
16. Đòi Lại Nghìn Sau
17. Đường Bao nhiêu Mật Chảy Ròng Thành Thơ
18. Tôi Đứng Chờ Em Thế Kỷ Xưa
19. Hoa Tháng Tư
20. Người Ở Lại LaoKay
21. Tháng Tư Cơm Nấu Vo Bằng Lệ
22. Ba Mươi Năm Chẳn Ngày Buông Súng ..
23. Ba Mươi Năm Lẻ Vô Thường
24. Sao Trăng Nghìn Tuổi Vẫn Mong Nhau
25. Em Về Khơi Lại Trầm Hương Cũ
26. Ta Với Người Đâu Cách Núi Sông
27. Giọt Trách
28. Lỡ Kiếp Da Vàng
29. Nắng Lạc Chiều






thoquehuong


Sàigòn đang đón mùa Giáng sinh

Trời Cali chợt đã vào đông
Dù không mưa tuyết vẫn tê lòng
Đâu như bên đó trời đang ấm
Đón Giáng Sinh về ai có mong

Không gió nhưng đường đi vẫn lạnh
Không mưa nhưng ướt bãi trăng nằm
Câu thơ ai viết buồn hiu hắt
Chợt nhớ quê mình buổi cuối năm

Sài Gòn có nhớ những mùa trăng
Nắng phía xa xôi bỗng thật gần
Hoa sứ mùa này đang nở trắng
Trong vườn năm cũ có ăn năn ..?

Sài Gòn đang đón mùa Giáng Sinh
Nhớ mắt môi xưa thuở rất tình
Hoa nắng rụng đầy trên lối cũ
Cho hồn anh một thuở điêu linh ..

Nhuoc Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






MÌNH ĐI BIỆT XỨ BUỒN SÔNG NÚI

Cali trời vẫn nắng hanh hanh
Vẫn giấu đâu đây chút mộng lành
Phố xá dù đông buồn vẫn đọng
Trên từng phiến lá sắp thôi xanh

Thu đến rồi em dù rất muộn
Khi Hè đóng cửa đuổi xua ta
Mình đi biệt xứ buồn sông núi
Chợt vở trong tim nét ngọc ngà

Mắt biếc thuở nào phai sắc thắm
Bụi đời thêm bám nỗi phiền đau
Bàn chân chim sáo xưa còn nhảy
Chắc ở lồng son tự độ nào ...?

Hãy khóc đi em dù ráo lệ
Một lần rồi mãi mãi xin thôi
Hồn thơ hóa đá nghìn năm cũ
Chắc cũng vì em đã sụt sùi ..

Chièu nào phai nắng Laguma
Chỉ có mình em chẳng có ta
Em nắm tay ai thèn thẹn bước
Còn ta lẻ bóng dưới trăng tà ..

Em nhớ người xưa luôn vẫn nhớ
Quên ta em lại vẫn quên ta

NhuocThu
Sept.-02-04

Trở Lại Mục Lục Thơ






Trăng Xẻ Tình Nhau Buổi Hạ Cờ

Lá rơi vì gió không ngừng thổi
Cho phượng hết hồng trên lối xưa
Chỉ có môi em còn đỏ mãi
Đường về quên mất kẻ theo đưa ..

Em đợi thu về đưa tiển nhớ
Bóng người xưa khuất giữa chiều mơ
Chiều nay lấp ló trăng đầu núi
Trăng xẻ tình nhau buổi hạ cờ ..

Em có nỗi buồn tôi rất nhỏ
Buồn tôi quay quắt xé hơn tình
Tình em giấu trọn mùa hoang cũ
Non nước xa vời nơi hổn linh ..

Em có bao giờ pha giấc ngủ
Trong ly rượu đắng nhạt hương nồng
Ngoài sương gỏ nhịp từng cây số
Tôi cũng thầm mơ bếp lửa hồng ..

NhuocThu
08-Oct.-04


Trở Lại Mục Lục Thơ






Lá Đau Từng Chiếc Miền Quê Mẹ

Cô bé trách gì cô bé ơi
Trời thu phải có lá thu rơi
Như Thơ phải trải niêm vần luật
Mới có tình nhau để vẽ vời

Thu giấu buồn ta tận đáy mơ
Mong manh như lá nép sương mờ
Sương che đâu kín màu phai úa
Giữa bóng bên trời đã xác xơ

Gió cuốn mây hờn trốn lối xưa
Nghe thu chối lá lạc bao mùa
Lá vương gót nhỏ em ngày ấy
Thương gốc cây già buổi tiễn đưa

Đã mấy mùa trôi cô bé ơi
Thu đau vì mộng rũ bên trời
Lá đau từng chiếc miền quê mẹ
Ca khúc về thu vẫn tả tơi ..

NhuocThu
15 -10 - 04


Trở Lại Mục Lục Thơ






SÀI GÒN CUỐI NĂM

SaiGon đón Tết chắc là vui
Với trống lân vang dội đất trời
Với áo em dài đêm hái lộc
Có buồn có nhớ đến xa xôi ..

SaiGon mây trắng chiều cuối năm
Có chở dùm nhau ánh nguyệt rằm
Trăng trốn về đâu đêm tối mịch
Hay vì em giấu chốn xa xăm ..

SaiGon chốn ấy nắng chang chang
Ngày tiển đưa nhau lắm ngỡ ngàng
Giữa lúc xuân hồng xe ngựa đổ
Nhạt nhòa dĩ vãng buổi sang trang

Nắng SaiGon có rát chân không
Trốn học chui qua Sở Thú cùng
Có nhớ những chiều trên Nguyễn Huệ
Hoa hồng không thiếu , thiếu chờ mong ...

NhuocThu
01-09-04


Trở Lại Mục Lục Thơ






BẾP LỬA QUÊ NGƯỜI HIU HẮT LẠ

Phượng của ngày xưa chẳng của tôi
Hương trinh dìu dặt khuất bên trời
Má hồng em giấu miền xa lạ
Vận nước khơi nguồn khách nổi trôi

Sông núi ngăn dòng ta cách biệt
Sân trường áo vạt khuất hiên xưa
Guốc em khua nát hồn thơ cũ
Hồn nước chìm theo lũ mất mùa ...

Những cánh phượng hồng xưa lũ lượt
Chim non chia lối cuối mùa thi
Đường em nắng đổ nồng hương ấm
Non nước chờ nhau có được gì ...

Bếp lửa quê người hiu hắt lạ
Bao mùa mưa nắng rả tin xa
Cũng hoa cũng lá và mây trắng
Nhưng phượng chẳng hồng như xứ ta

Em ạ lá vào thu đã rụng
Phơi vàng không chỉ cổng trường xưa
Còn không những cánh chim non cũ
Có cánh bay mù quên tiển đưa ...

Nhươ.cThu
26-10-04


Trở Lại Mục Lục Thơ






EM VỀ

Em về đâu chỉ một mình không
Có cả mùa thu cũng tháp tùng
Thu gánh mây buô`n che bớt nắng
Trải mềm chân bước lá vàng nhung

Em về bến Bắc không còn nữa
Phà cũ năm im tủi phận ðời
Những tiếng rao hàng xưa lảnh lót
Thấm vào huyết quản đã xa xôi ..

Em về gốc phượng sân trường cũ
Vừa rụng cành hoa nở cuối cùng
Sắc thắm một thời em ép sách
Đâu còn trang điểm giấc mơ chung ..

Em về dâu bể vô thường quá
Quê cũ người xưa cũng biệt mờ
Tiếng bụi tre già đưa kẻo cọt
Như lời xưa mẹ tiển con thơ ..

Bếp lửa nhà bên nay quạnh vắng
Đâu còn nghi ngút mỗi hoàng hôn
Và em đun giấc mơ ngày đó
Đọng giọt buồn xưa ngập đáy hô`n ...

NhuocThu
16 - 11 - 04


Trở Lại Mục Lục Thơ






NỢ DA VÀNG

Em nợ gì tôi em nhớ không ?
Nợ da nợ tóc nợ môi hồng
Môi son em nhớ đừng tô đậm
Vì nắng hôn rồi cứ nhớ mong ..

Tôi nợ em gì sao bổng quên
Nợ thơ nợ nhạc nợ ưu phiền ?
Câu thơ trôi giạt mùa mưa lũ
Đời nợ nhau hoài một bến yên ..

Em nợ da vàng giống với tôi
Mười phương lưu lạc chín phương rồi
Còn phương này nữa ta tìm lại
Một mảnh cù lao thở nhỏ nhoi ...

NhuocThu
12-01-04


Trở Lại Mục Lục Thơ






Em Đi Non Nước Đã Thừa

Mưa từ đôi mắt xa xôi
Vì em chấp chứa nụ cười héo hon
Em về điểm phấn tô son
Vì em vừa mới biết buồn là ...vui

Em buồn như đỉa buồn vôi
Không không em chắc buồn người nào xa
Nhơ` yêu , trăng trẻ quên già
Nhờ vui , em vẫn mặn mà hơn trăng

Đời trai gá nghĩa phong trần
Giày sô áo trận dự phần sinh ly
Nhìn em dám ước mơ gì
Hoa mai rụng vỡ từ khi bão bùng

Em về ôm khối tình chung
Người về nghe tiếng khóc chồng người xưa
Em đi non nước đã thừa
Người về non nước có chừa chỗ nhau ...?

15-01-04
Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






VỚT HẠT

Trời đày cả chục năm nay
Tháng Tư mang những luống cày trên lưng
Người đi giông tố bão bùng
Bao giờ ta được khóc cùng trong nhau

Tháng Tư xé rách lụa đào
Áo em bạc cả ngọt ngào thuở xưa
Đâu vì mưa nắng sớm trưa
Mà vì dâu biển dối lừa nước non

Trăm năm vàng đá có còn
Giờ đây hun hút cõi mòn mỏi trông
Em đi thơn thớt bạc lòng
Ta về vẫn tắm dòng sông đục màu

Tháng Tư vò võ nỗi đau
Bao giờ tát cạn bể sầu nhục vinh
Còn em một mảnh tơ tì́nh
Còn ta vớt hạt đă xình cổ xưa..

09-Mar-2004
Nhược Thu

Trở Lại Mục Lục Thơ






Đời Trai

Tháng tư bỗng gặp người thân cũ
Mừng rỡ hàn huyên chuyện bể dâu
Anh hỏi nhà đâu , tôi bỡ ngỡ
Lâu rồi quên bẳng mất nhà đâu

Bao năm tất bật đời lưu lạc
Cơm áo quằn vai gánh mộng thường
Anh hỏi nhà đâu , nhà viễn xứ
Sao lòng thoáng đượm chút thê lương ..

Ngày xưa hai đứa cùng đơn vị
Ngang dọc cùng chung mộng đó đây
Anh hiến phần thân cho Tổ quốc
Còn tôi tàn tạ bởi lưu đày ...

Giờ đây gặp lại mừng rơi lệ
Mừng bởi còn nhau dẫu xác xơ
Cứ tưởng thây phơi ngoài chiến địa
Ngờ đâu vất vưởng tận bây giờ .

Không phải đời trai mau nước mắt
Vì mình máu lệ đã hòa thân
Ngày tôi thọ nạn ven rừng thẳm
Anh cõng tôi băng thoát tử thần ...

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Chong Đèn Nghe Em Hát

hát nữa đi em
chim trời đã ngủ
dù đại bác vẫn gầm vang
mùa hạ nơi đây chứa màu lửa đỏ
cho bao em thơ
môi thiếu châ't hồng ...

hát nữa đi em
dù ngày chưa thức
dù cuộc sống
đếm bằng
giây
nhưng anh sẽ thức
trọn đêm nay
để chong đèn nghe em hát
vừa canh giặc về ..

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Em Có Còn Không Nón Dính Quai .. ?

Vịn thơ , ừ nhỉ làm tâm bão
Chợt vỡ bên trời em có nghe
Dù chỉ vần gieo buồn rất nhẹ
Mà sao hồn trách nửa thân về ..

Hồn bỏ thơ và em bỏ xa
Khi sầu sông núi rửa chân ta
Nào đâu ai biết mình lưu xứ
Là sẽ bơ vơ vía lạc nhà

Ta hỏi em và thơ hỏi buồn
Niềm đau bón cục nhọn hay vuông
Mà sao khi nó lăn vào mộng
Cứa nát đời nhau lắm đoạn trường ..

Chẳng nhuộm mà mây xanh ngất ngưởng
Hồn ta không nhuộm lại tan hoang
Không tra không tấn sao hồn nước
Quằn quại chìm trong mộng trái ngang .
.
Vành nón em che nghiêng nắng quái
Đâu che may rủi gót trang đài
Từ khi vận nước sầu trôi nổi
Em có còn không nón dính quai ...?

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc

Nếu mơ là nắng em đừng ước
Vạt nắng hoàng hôn sẽ nhớ nhau
Những buổi chiều tàn xa cố quốc
Hồn ai chẳng đượm chút u sầu ..

Nếu mơ là lá em đừng ước
Nhánh lá Diêu bông vật bất thường
Trang trải cuộc đời trong đuổi bắt
Ích gì khi đổi cả quê hương ..

Ước mơ nếu chỉ là viên phấn
Em cứ dùng đi vẽ lại đời
Những mái đầu xanh ngày một lớn
Nỗi buồn lưu xứ có yên nơi ..?

Ước mơ nếu có xanh màu ngọc
Xin hãy như màu xanh mắt ai
Đội đá vá trời không dám ngại
Ngại nhìn châu lệ của ai rơi ...

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Thơ Nhổ Neo Từ Cõi Xót Xa

Em xé thơ làm buốt vết thương
Làm đau sợi tóc vướng trong gương
Tóc soi hờ hững mình trong bóng
Quên mất đời đau lắm đoạn trường ..

Thơ nhổ neo từ cõi xót xa
Từ em sớt mộng chối quê nhà
Ôi quê hương hận sầu in bóng
Trong bóng em và cả bóng ta

Em vói tay làm vỡ bóng thơ
Bóng vờn xinh xắn bóng trong mơ
Bóng lăn ra khỏi vành gương hẹp
Chợt thấy đời sao quá mịt mờ ..

Thơ chối ngôn từ ta chối nhau
Vần gieo hờn dỗi khúc ca dao
Ngổn ngang trăm mối buồn lưu xứ
Thơ đội dùm thơ nón hận sầu ..

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Đòi Lại Nghìn Sau

Thơ còn nửa mảnh vô thanh
Nửa cung kiếm gảy chưa lành xót xa
Em về hỏi lại niềm ta
Niềm riêng oan khúc nỗi nhà giấu đau ..

Em về đòi lại nghìn sau
Nghìn xưa đã lỡ gieo cầu nửa cung
Nửa đau mộng vỡ tơ chùng
Nửa sông núi dội bão bùng trái ngang ..

Đường trần sầu lắng miên man
Trách thu không nhuộm sao vàng ước mơ
Em về đòi lại tình cho
Tình xưa vằng vặc chưa mờ vết son ..

Nước non chưa biết có còn
Tình xưa ta biết nợ dồn đống cao
Đường về mờ mịt chiêm bao
Nghe âm thừa cũ lạc vào cõi không ..

Khi non nước hết chờ mong
Tình chung ta sẽ trọn lòng trả em ...

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Đường Bao nhiêu Mật Chảy Ròng Thành Thơ

Thế là em đã bay xa
Như chim bỏ phố như ma bỏ rừng
Như đò bỏ bến rưng rưng
Như trưa bỏ nắng nửa chừng theo mưa

Như ta khăn gói đón mùa
Mùa sau chưa tới mùa xưa đã tàn
Như anh chiến bại về làng
Súng rơi ngựa mất không nàng song song

Khi em bỏ tổ như ong
Đường bao nhiêu mật chảy ròng thành thơ ..

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Tôi Đứng Chờ Em Thế Kỷ Xưa

Tôi đứng chờ em thế kỷ xưa
Nhìn ra nhau chợt thấy tôi thừa
Kìa em áo lụa màu phai bạc
Nhìn lại mình mưa nắng chẳng ưa ..

Tôi đứng nhìn thế kỷ buồn qua
Mà quên đòi lại tuổi thơ già
Chờ nhau hẹn đến mùa thu cũ
Đòi lại ngàn sau để khỏi xa

Tôi đứng chờ như kẻ chờ xe
Xuân qua Hạ tới lại Thu về
Từng thu theo lá tàn dư rụng
Hờ hững bên mùa trong đắm mê ...

Tôi đứng nhìn , sông núi nhìn tôi
Nhìn em nhớ thuở mắt xanh ngời
Nhìn sương pha tóc dần rơi rụng
Có hạt gì vương mặn ở môi ..

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Hoa Tháng Tư

Em hỏi làm chi chuyện nắng mưa
Tháng Tư buồn lắm , nắng quên mùa
Gió mưa là lệ người thiên cô?
Nhỏ xuống thay người vận nước thua

Mộng cũ biết rằng đã ngã nghiêng
Thân trai đâu để chí trai hèn
Mười năm nếm mật đầy cay đắng
Có sá gì đâu chút nỗi riêng ...

Em hoa đời nở mùa xuân ngát
Chưa thắm hương yêu đã nhuốm phiền
Tay súng anh buông giờ phút cuối
Hoa lòng lịm chết tháng Tư điên

Em xa quê mẹ từ hôm đó
Mắt ngọc còn điêu khắc bóng xưa
Ròng rả hơn phần tư thế kỷ
Bỗng dưng gặp lại , lạ không ngờ ..

Mưa nắng cũng còn thay đổi thôi
Chúng mình là những giọt mưa rơi
Mưa vương trên má em ngày cũ
Đã hóa thành mây mất kiếp rồi ...

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Người Ở Lại LaoKay

Tôi vuốt mắt anh hốc đã khô
Cố giương lần cuối hướng xa mờ
Đôi môi buổi sáng còn trăn trối
Giờ đã thâm bầm theo ước mơ ...

Anh trối bao điều nghe xót xa
Đời trai nợ nước , phụ ơn nhà
Tình cha nghĩa mẹ chưa đền đáp
Vợ trẻ trông chồng rũ kiếp hoa ...

Anh cũng có thằng con bé dại
Đầu xanh đã sớm cút côi rồi
Nhưng anh chẳng chết vì chinh chiến
Chết bởi người ta rửa hận thôi ...

Tôi tiễn đưa anh lệ đẫm lòng
Mai này có đến lượt tôi không ?
Mà tôi mong chẳng bao giờ biết
Vì chúng mình chung mẫu số chung ...

Nhược Thu

Trở Lại Mục Lục Thơ






Tháng Tư Cơm Nấu Vo Bằng Lệ

Tháng Tư lửa ấm tàn trong bếp
Nhưng lửa hận tình ai vẫn khơi
Kẻ góp thêm tên vào Sử sách
Người đau vì thẹn hổ danh đời

Tháng Tư bếp dẫu tàn tro lạnh
Nhưng vẫn bùng sôi nước réo vang
Em nấu gì khi giòng nước cạn
Cả vần thơ nhỏ cũng tan hoang ..

Tháng Tư cơm nấu vo bằng lệ
Những kẻ thăm chồng cũng xác xơ
Vượt suối trèo non lòng chẳng quản
Gặp nhau đôi phút đã tan giờ

Tháng Tư em có bao giờ hỏi
Người cũ còn chăng nữa nụ cười
Có thắp dùm nhau môi mắt đợi
Đợi gì trọn kiếp đã xa xôi ..

Tháng Tư không xóa mà môi nhạt
Vết thủng tim sâu buốt tận trời
Chưa vá mà nghe đời đã bạc
Cõi người xa lạ đến thơ rơi ..

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Ba Mươi Năm Chẳn Ngày Buông Súng ..

Em ạ vần yêu ai đánh rớt
Anh vừa nhặt hộ cuối phương xa
Phải em mang nó từ quê cũ
Trôi giạt buồn theo kiếp hải hà ..

Xứ lạ bao mùa mưa nắng rọi
Ba mươi năm chẳn ngả nghiêng đời
Áo em mộng dệt màu xanh ngọc
Giờ cũng như hồn bạc nửa ngôi

Em nhớ gì không mây tháng tư
Bọc trong tim nhỏ lớp sương mù
Đời hai mươi mấy giờ năm mấy
Chưa cạn lời nhau buổi tạ từ ..

Lớp lớp người đi vào gió bụi
Mịt mù như nhạn vắng tin xuân
Bóng em hay bóng nàng Tô Thị
Sờ sững bồng con mắt lệ tràn ..

Lâu lắm từ khi xa đất mẹ
Ai còn ai mất được gì không
Ba mươi năm chẳn ngày buông súng
Em có bao giờ hết nhớ mong ...?

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Ba Mươi Năm Lẻ Vô Thường

Em ơi giấc mộng vô thường
Ba mươi năm lẻ xoáy cuồng trong tim
Ba mươi năm lẻ thơ chìm
Biển chìm trong biển non dìm nước non

Ba mươi năm lẻ đá mòn
Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ
Ba mươi năm nát hồn thơ
Có nghe chăng mảnh dư đồ giãy đau

Trong em vạn nỗi cơ cầu
Trong ta vạn nỗi hư hao úa tàn
Sao đành cột những tan hoang
Vào thân nhược tiểu da vàng lợi chi ..

Ba mươi năm lẻ lâu gì
Nửa đời nửa gánh tình si héo mòn
Ngày mai đất nước còn không
Mà mong em giữ môi hồng chờ nhau ...?

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Sao Trăng Nghìn Tuổi Vẫn Mong Nhau

Chẳng có gì đâu chẳng có gì
Tóc em dài quá vướng chân đi
Vướng thơ đôi lúc vần gieo lạc
Thơ vướng buồn em lệ vướng mi ..

Tóc em chợt rối đường ngôi chẻ
Gương lược đâu rồi sao chẳng soi
Vuốt tóc em tôi lòng xót nhẹ
Gương thơ vần lược hắt hiu đời .
.
Nửa mảnh gương thề kia đã cũ
Sao trăng nghìn tuổi vẫn mong nhau
Mà em hờ hững nhìn trăng khuyết
Dù tóc dài xưa sắp phản màu

Em tóc không cài trâm giắt lược
Tôi thơ không chuốt ngọc mài châu
Niềm riêng chuốc mãi buồn lưu xứ
Đời lạc nhau về chung bến đau ...

Nhược Thu

Trở Lại Mục Lục Thơ






Em Về Khơi Lại Trầm Hương Cũ

Em về có tắm biển ngày xưa ?
Cát trắng thùy dương rũ hững hờ
Như dáng buồn ai vò võ đợi
Bóng người xa khuất sắp về chưa ..

Em về sóng nổi hay trầm lặng
Sóng nộ cuồng vang chẳng phải mừng
Chỉ muốn bung to lời ứ nghẹn
Lan tràn đáy vực biển trời đông ..

Em về hớn hở con sò nhỏ
Thoát kiếp trầm luân dẫu vỏ dày
Sóng táp dập vùi thân thấp bé
Bao giờ bơi nổi tới chân mây ..?

Em về khơi lại trầm hương cũ
Bao tháng ngày hoang lạnh lối mòn
Dấu cát in chân đời xóa vội
Dấu đời vết chém kéo da non ..

Em về biển mặn nồng hơi ấm
Sao vẫn nghe buồn mỗi giấc trưa
Cũng tiếng sóng gào như giục giã
Dậy đi kìa biển đã thay mùa ..

Em về cát nhớ bàn chân mỏi
Mơ cội tình xưa mộng sắt son
Nhưng cát chẳng làm nên sỏi đá
Đời tan như hợp mất như còn ...

NhuocThu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Ta Với Người Đâu Cách Núi Sông

Ta với người đâu cách núi sông
Cũng chưa như Ngọc nữ Tiên Đồng
Nhưng tha thiết khi còn thơ ấu
Sầu bỗng treo đời trên đỉnh chung
Ta với người đây đó vậy thôi
Khi xa lòng nhớ muốn không rời
Gần bên thì bẽ bàng như mộng
Tình thả theo dòng con nước trôi

Ta với người xa cách tháng Tư
Súng gươm trao trả mộng sông hồ
Tình em như lửa ngời gươm giáo
Ta xếp chinh y mắt lệ mờ

Ta với người đem mộng xẻ hai
Lòng ta đau buốt núi sông dài
Lòng em luôn chứa niềm di hận
Đốt đuốc tìm đâu nữa bóng ai ..

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Giọt Trách

Giọt trách ừ thôi em cứ rót
Cho sầu sông núi nhỏ rưng rưng
Ta mang tiếng nấc hờn vong quốc
Về tận miền xa tủi chập chùng

Chẳng biết ngày về ai có đợi
Đã cằn cỗi hết chuỗi ngày xanh
Chiều xưa thu cũng phai vàng nhớ
Nhưng vẫn chưa tàn mộng yến oanh

Giọt nắng quê hương giờ lả chả
Cũng nhàn nhạt héo tựa hồn ta
Buồn treo lặng lẽ vào sông núi
Ai thắp trăng thề soi bước xa ..

Chẳng phải hồn thơ vương áo lụa
Chỉ là thơ lụa vướng sầu trôi
Bàn tay không giữ yên bờ cõi
Biết giữ làm sao được bóng người ...

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Lỡ Kiếp Da Vàng

Bao tháng Tư rồi em biết không
Bốn mùa chỉ có một mùa đông
Mùa xuân như đã từng chưa đến
Dù một lần thôi cũng ấm lòng

Em có nghe gì trong tiếng mưa
Giọt sầu ai nhớ kẻ năm xưa
Súng gươm không phủ bằng da ngựa
Một phút đành cam kiếp sống hừa ..

Bao lớp người đi lòng nổi lửa
Câu thề dâng hiến trọn quê hương
Chỉ mong đất nước tàn chinh chiến
Dựng lại non sông thật phú cường ..

Nhưng bởi mình sinh đời nhược tiểu
Quân cờ họ thí mặc tình nhau
Người trăm năm cũ bao giờ hiểu
Lỡ kiếp da vàng muôn thuở đau ...

Nhược Thu


Trở Lại Mục Lục Thơ






Nắng Lạc Chiều

Ta lạc quê nhà em lạc ta
Như ve lạc phượng kiếp ta bà
Như thơ lạc điệu vần gieo lạ
Nhưng nỗi đau người đâu đã xa

Nửa bến sông mê còi cọc mẻ
Ta về xây lại góc đìu hiu
Chờ ai trăng bỗng khêu đèn nhớ
Hay kiếm giùm ta nắng lạc chiều ?

Trăng lạc ngày cho đêm lạc nắng
Bốn mùa sao đủ bốn mùa chia
Người chia sông núi ta chia nhớ
Chia Đảo đang buồn trên biển kia

Nhược Thu
trở về trang chính